Có khi nào, bạn bị ba mẹ cấm cản trong chuyện tình cảm, bị họ trở thành phe đối lập sẵn sàng chống lại mình,…?! Tôi thường biện bạch cho những lần oán trách giận dỗi mẹ mình là:” Vì do ba mẹ cách xa con quá, làm sao hiểu được, vã lại con yêu mà, làm sao ba mẹ hiểu được..” Đó là lúc, 1 đôi cánh non nớt muốn bay nhảy thỏa sức nhưng luôn bị giữ lại… Càng giữ, một tuổi thanh xuân nong nổi càng muốn bay lượn ra ngoài, thỏa sức yêu, thỏa sức hưởng thụ… Nhưng các cô gái, chàng trai.. Các bạn có từng nghĩ.. 10 năm,20 năm hay 30 năm nữa.. Các […]

Khi tháng Ba trôi qua cùng với sắc trắng của hoa sưa trên mỗi con phố cũng là lúc Hà Nội bước vào thời điểm giao mùa và là lúc bắt đầu một tháng mới với một câu chuyện mới. Tháng Tư và câu chuyện về loài hoa loa kèn ( huệ tây). Hà Nội của tháng tư là một câu chuyện hoàn toàn khác – một câu chuyện bước ra từ tranh vẽ, nghệ thuật và là một câu chuyện từ trong quá khứ. Loài hoa loa kèn trắng mang lại cho Hà Nội hơi thở của một Hà Nội xưa nhưng cũng là câu chuyện về nét đẹp duyên dáng, bình dị và thơ mộng của Hà Thành. […]

Bởi tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy. Nên bạn đã đi lướt qua người đàn ông tốt chỉ vì anh ấy không hấp dẫn, không bảnh bao ăn nói ngọt ngào, không biết lấy lòng bạn, không tỏa ra ánh hào quang thành đạt giàu có vào thời điểm bạn gặp anh ấy. Người con trai chu đáo và chân thành có thể là một người rất vụng về, không đoán được bạn thích hoa gì, bạn ưa câu hứa hẹn nào, bạn thích được khen ra sao. Vì thế nên bạn để anh ta rớt lại ở tuổi hai mươi. Người […]

“Tôi viết cho tôi. Viết cho những ngày tháng không bao giờ trở lại.” Đó là một buổi chiều đầy nắng nắng đến chói chang đốt cháy tâm hồn, thiêu rụi hy vọng và mơ ước của con bé 21 tuổi. Đoàn tàu chiều tiếng bánh xe nghiến nát lòng. ” Suy nghĩ lại đi anh biết em yêu anh nhiều lắm mà”, câu nói yêu ớt vang lên chỉ hy vọng một người nghĩ đến những mơ ước, kỹ niệm mà quay đầu nhưng dường như điều đó là không thể. Đã rất lâu rồi cứ ngỡ mọi thứ đã xếp vào dĩ vãng nỗi đau đã nguôi ngoai, vẫn cho rằng ta mạnh mẽ lắm để rồi chợt nhận […]

Ngày mai em mười tám tuổi…          Sài Gòn em mười tám chìm trong màn sương mờ, buồn lạ. Nắng lên, hong khô những giọt buồn mỗi sớm mai. Thấy không khí sao loãng đặc mùi cỏ cháy. Ừ thì lớn hơn một tuổi rồi! Sài Gòn em mười tám biết thế nào là chốn phong ba. Biết thế nào là khung cảnh chia ly tang tóc. Một hạt nước mắt rơi mãi giấu thật sâu vì sợ ai đó nhìn thấy. Ngập ngừng soạn vội tin nhắn trước ki chia xa chỉ đểmuốn nói với người nhận rằng ” tam biết người em yêu thương em đi nhé!” Ấy thế mà vẫn xóa và quay đầu […]

Đổ mỗi thứ màu một ít ra khuôn, tôi lấy cây cọ chấm vào trong và vẽ nguệch ngoạc những nét kỳ quái lên giấy. Màu sắc là thứ thần dược lạ lùng xoa dịu những vết rạn nứt trên tấm kính tâm hồn tôi. Trời đã ngả chiều, những tia nắng vàng vọt đâm xuyên qua các bụi mây, trải  những vạt vàng dài trên con ngõ nhỏ. Đường phố vắng hoe không một bóng người. Tôi ngồi im lặng thẫn thờ gặm nhấm nỗi sợ hãi cô đơn của mình. Nhớ khi còn nhỏ, những ngày thật là nhỏ, tôi thường trốn má trèo lên cây ổi rồi từ các cành lá sum suê bò qua mái nhà. […]

Ai đã từng đi qua một mối tình day dứt đến khi nhìn lại, đủ để thấy nuối tiếc, mơ hồ, đau khổ và hạnh phúc? Mối tình đầu thường dang dở. Ừ thì… người ta vẫn bảo nhau như thế. Nên dù đã từng đẹp đến mấy, sôi nổi và khắc cốt ghi tâm đến mấy cũng chỉ là một khúc nhạc đêm, mãi mãi ngân vang nhưng chôn thẳm trong đáy lòng, không chạm tay vào được. Có một ngày, những điều đã từng, những người đã gặp, những tình đã yêu… mọi thứ bỗng chao nghiêng rồi thi nhau va đập vào thành trí nhớ. Lý trí bỗng dưng chững lại và trái tim ngã ngửa giật […]

Trang 1/350 : 1 2 3 4 5 6 350