Tặng Cát Cát Anh gọi tôi là Ánh nắng của anh, tinh khôi và ấm áp. Cơn Gió khẽ lướt qua bãi cát phẳng lặng, không khỏi choáng ngợp trước vẻ hoàng kim lộng lẫy của Cát. Anh gọi tôi là Nắng, còn bởi vì anh là một ngọn Gió. Một ngọn Gió tiêu diêu tự tại, không ràng buộc, không vướng bận những quy tắc luật lệ do kẻ khác tạo ra. Ngọn Gió thổi vì chính bản thân nó cần phải làm thế mới có thể tồn tại. Gió thổi những hạt Cát nhỏ xíu tung bay trên không, chúng sáng lên, lung linh như những viên kim cương nhỏ trong ánh nắng rực rỡ. Cát quay cuồng trong cơn lốc, còn Gió đang reo vui khúc tình ca tặng Cát. – Em cười nhìn rất xinh, bé à. Ở bên cạnh em lúc nào cũng thật dễ [...]
Author Archives: tâm vô minh
Gió đã mãi xa và không bao giờ trở về
“Anh ah! em thật sự rất nuối tiếc, em đã chạm tay được vào hạnh phúc để rồi em lại đánh mất anh – một người yêu em, quan tâm đến em nhất. Giờ em biết anh đang hạnh phúc bên một bàn tay khác, em tặng truyện ngắn này cho anh, chúc anh hạnh phúc bên vòng tay ấm áp ấy. Cảm ơn facebook, cảm ơn cuộc đời đã cho em đượcgặp anh để em biết rằng 21 tuổi em đã gặp được một cơn gió mùa đông làm trái tim em nuối tiếc tới tận bây giờ… Biết tình yêu chỉ là một cơn gió! Gió thổi mãi cánh hoa bồ công anh, gió mang hạnh phúc, niềm vui,sự ấm áp… Gió mang tất cả những gì đẹp đẽ nhất của tình yêu đến rồi một ngày bồ công anh làm gió mỏi mệt, gió quay lưng bước [...]
Xin lỗi, vì em đã yêu anh
- Đường đến trái tim anh dài bao xa? – Bằng đúng một giấc mơ. … 11 giờ đêm. Chuyến bay số 202 từ Tokyo vừa đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Vừa thấy Tuân bước ra khỏi cửa check vé. Thùy đã chạy ngay đến ôm lấy anh. Không thể nói được một lời nào. Tuân đưa tay vỗ nhẹ lưng Thùy. Cả hai bước lên taxi và đến một quán cà phê quen thuộc. Thùy ngồi đối diện. Tuân vẫn không khác gì nhiều so với hai năm trước. Vẫn cái dáng người vừa vững chãi vừa dịu dàng. Giọng nói trầm ấm. Đôi mắt đẹp mà luôn chứa đựng buồn thẳm, run rẩy và mềm yếu như Sapa một ngày mùa đông muốn vỡ òa. 2 năm. Đó không phải là thời gian quá dài cho những người yêu nhau. Nhưng là sự thử thách rất [...]
Mẹ tôi
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ về bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”. Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành [...]
Nắng có trái tim chấm bi vàng
Lang thang khắp Hà Nội đón cho được đợt gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về, nó thấy thật buồn cười. Nhìn dòng người ngược xuôi chen chân trên mỗi ngả đường, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ rằng nó nhàn rỗi và thừa thời gian. Nó là dân văn và đôi khi vẫn tự thưởng cho mình những phút giây lãng mạn hơi thái quá như thế, có quái dị không nhỉ? Chắc là không rồi, vì nó vẫn còn có một cái đầu để suy nghĩ về cuộc sống này. Vậy mà nó đã hai mươi tuổi rồi. Hai mươi tuổi, đã là một phần ba? Hay một phần tư đời người? nó không biết nữa, chỉ thấy mình thật nhỏ bé. Nó đã có những gì nhỉ? Cũng chẳng nhiều, một tấm vé vào đại học, một vài thứ nhỏ nhặt thể hiện niềm đam mê [...]








