Sẽ có những “người dưng”, đi qua cuộc đời ta, cho ta nụ cười, cho ta nước mắt, cho ta nỗi nhớ và sự nuối tiếc….
Thi thoảng vào cuối tuần e xuất hiện vào sáng sớm với những thứ linh tinh, bắt mình nấu những món em thích, lần cuối cùng nấu cho em ăn thịt kho rau luộc, ăn dưới ánh đèn cầy vì nhà mất điện . Thi thoảng alo chị ơi, đâu đó, làm gì vậy…. Và, chẳng bao giờ nữa được nghe giọng em nói, đôi môi em cười, chẳng còn cái thi thoảng nào nữa mà em dành cho mình, mãi mãi. Tuổi 21 chưa kịp đến thì em đã đi rồi…
Chiều nay dừng xe trước cửa nhà, tự nhiên nhớ em kinh khủng, hình dung như em đang đứng đối diện cửa nhà, nơi e vẫn đứng chờ mình đi làm về hay đột nhiên xuất hiện, mĩm cười nói câu “đi cafe chị”… Lại gọi cho em hoài không được, từ cái lần em thất hẹn cuối cùng ko còn liên lạc được vơi em, gọi cho bạn em, một hơi dài cũng được trả lời.
- Hi cho chị số mới của Đ – Đ nào chị?
- Trần Đình Đ…
- Nó mất rồi mà chị
…
- Ừ chị cảm ơn.
Tự nhiên nước mắt lăn dài, tự nhiên nhòe đi nhưng hiện ra nụ cười e rất rõ, rất kỹ.
Lần cuối cùng ngồi lại cùng em, là sinh nhật em.
- Mở cửa ra có hotboy qua chở chị đi ăn đây.
- Biến ngay nha nhox chị vừa về, mệt lắm rồi.
- Sinh nhật e mà chị.
- Ừ, thì đi, chờ xíu.
Tuổi 20 em mặc cái quần trễ lưng hờ hững, lần nào mình cũng chửi em, càm ràm e. “vì body em đẹp mak chị, hãy nói e k đẹp trai e sẽ k mặc zầy nữa” vậy là thôi, huề cả làng. Mọi thứ, em tận dụng triệt để chữ “em” để hi vọng có sự chiều chuộng.
Lần cuối cùng hẹn với em, em thất hứa với mình, gọi hoài em không nghe máy. Bực quá mình bỏ về… mãi mãi, không còn được hẹn với em, dù cho em có thất hẹn….
Muốn nhìn lại gương mặt em, không có tấm hình nào, nước mắt rơi ngon lành…
- Chị, chụp hình với em… 1 tấm thôi.
- không, tránh xa chị ra, chị chẳng thik chụp hình với trai trẻ như cưng.
- Sinh nhật em mà, chị…
- Không, chị k thik mình bị già.
Nhìn em qua avatar yahoo, khuôn mặt cuối xuống, nghiêng 1 góc…. ước gì e mĩm cười với mình 1 lần nữa…. được cafe lề đường với em lần nữa, nấu cho em ăn 1 lần nữa…
Lần đầu tiên gặp em, thằng nhóc ngơ ngác hỏi nhà trọ, cái giọng miền Tây, thân hình ốm nhom và phớt vẻ công tử ăn chơi nhưng khuôn mặt đẹp, rất đẹp. Sau này em trêu “chắc là chị mê trai đẹp, nên nhan sắc em quyến rũ chị hả”, “không, thằng quỷ, đẹp không có ăn được”. Ở chung nhà trọ với em, 1 thằng nhóc ăn chơi đủ kiểu, duy một điều nó làm mình rất yêu quý, cách sống với những người chung sống. Từ đó mình thôi không còn định kiến về bề ngoài của 1 con người, đừng nhìn bề ngoài, những gì ta thấy có thể sẽ đánh lừa ta, định kiến sẽ làm tâm hồn ta chật chội….
Rồi cuối tuần này chị sẽ về quê em, dù lần này không có tiếng em mời gọi, đã bao lần em nói “rồi chị sẽ thích”.
Sẽ không còn ai làm tình nguyện viên hướng dẫn cho chị, nhưng rồi chị cũng sẽ về đúng nơi, nơi mà em nói rằng chị sẽ thích, chi sẽ đi dù không có nụ cười, dù đó chỉ là nước mắt. Nơi có em chắc chắn chị sẽ thích, dù chỉ là 1 tấm hình.
P/S: Chị cũng biết khóc em nhé, bất kỳ loại phụ nữ nào, tin chi đi, dù mạnh mẽ hay yếu đuối, hiền lành hoặc hung ác, họ cũng sẽ khóc khi cảm thấy đớn đau và mất mát. Vậy là em thôi phàn nàn chị lạnh lùng, vô cảm rồi nhé. Ừ, xém lại quên, em đẹp trai lắm, giờ thì chị nói rồi nhé!
By Hicafenhe
Xin cảm ơn Hicafenhe đã gửi bài viết về e-mail bientap@muatocroi.com.



Đang tải...
Một entry ngắn nhưng đủ để người ta ngẫm nghĩ, để người ta biết trân trọng những gì mình đang có. Cảm ơn bạn!