Bất chợt đông về…

Một entry blog radio, khiến cho cảm xúc trong mình lại lững thững….đang G7 và bắt cảm xúc …

Đôi găng tay

Đôi găng tay

Bất chợt đông về

Bất chợt đông về trên phố khuya.
Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.
Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.
Để vô tình ta bị lạc mất nhau.

Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.
Một màu trắng, một người về xa vắng.
Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.

Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông
Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả
Phải không em, lỡ đời không vấp ngã
Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa

Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa
Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió
Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó
Đã mấy đông rồi không thấy về thăm

Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm
Xa một tầm tay mấy lần chín tháng
Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng
Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi

Thôi đông hãy như cô gái xuân thì
Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh
Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh
Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng

                               Nguồn: ST

Bên ngoài đang mưa, lành lạnh, khoác chiếc áo rộng thùng tình của anh trai để thấy mình như một con người đang được bao bọc…nhưng lòng vẫn cảm giác được cái lạnh, cảm giác được mùa đông len qua từng khẻ áo…….

em thích mùa đông, uh! thích cái mùa mang lại cho con người ta sự cảm nhận rõ rệt nhất của sự ấm áp và cả sự cô đơn. Thật đúng con dao 2 lưỡi, nó khiến người tâm ấm áp lắm khi có ai đó, khi được yêu thương nhưng lại cũng mang lại sự cô đơn, trống trãi tột cùng….nó giúp người tâm cảm nhận rõ nhất sự thiếu thiếu trong mình……..

Hôm qua một người hỏi mình ” chị có biết …. không ? ”

tự nhiên bật cười…… sao không biết được cơ chứ, một người tưởng như có thể sưởi ấm bàn tay này…chỉ là lạc mất nhau. Có lẽ giờ nhìn em và anh xa lạ quá, uh! chẳng còn là gì, chỉ là bật cười vì nhận ra 1 điều  tất cả những kỷ niệm đã qua đi chẳng là gì….chỉ tình cảm hiện hữu trong mỗi người mới chính là bằng chứng quan trọng nhất. Thế nên, con người khi không còn yêu thương nhau thì có là gì đâu….xa lạ.

Em thích tình yêu vì nó khiến 2 còn người xa lạ trở nên gần gủi nhau, rồi em cũng ghét tình yêu vì nó biến 2 con người gần gủi nhau thành xa lạ.

Cuộc sống, tình yêu…là những điều kỳ diệu có thể biến đổi từng ngày, đôi khi chẳng như ta nghĩ, chẳng như tưởng tượng của ta…lạ thật… đôi khi nhân vật chínhlại là người bị động…

Bất chợt mùa đông…lại một mùa đông…em đẫ đi qua bao màu đông với bao kỷ niệm đong đầy …tháng 12 sự quay vòng những gì đã qua ….sẽ không có lần thứ 3 …cho 1 cái tết bình yên phải không  ???

Mùa đông, những sáng se lạnh, nhẹ lòng với  tách cafe G7, em không biết uống đen không đường, nhưng dường như nghiện cafe sữa, nghiện cafe hòa tan. Vì nó đậm đà, vị ngọt và đắng như chính cuộc sống này, như chính tình yêu ….  em cũng yêu Hà Nội, yêu Hà Nội nhiều lắm vì Hà Nội cũng đậm đà như cafe, một cái gì đó khiến con người ta thích ngắm nhìn, thưởng thức và xao động vì nó. Có gì đó gần gủi, ấm áp. có gì đó rất lãng mạn, có gì đó rất phiêu và rất lạ…

” Hà Nội của tôi những  mùa đông giá lạnh…

Em muốn yêu, em sẽ yêu một người như cafe, như Hà Nội… yêu một cái gì đó ấm áp, gần gủi, nhưng rất lạ…. sẽ rất khó, rất khó để gặp anh ..cafe,  Hà Nội của em phải không ???

Dành tặng cho những trái tim ” đang cô đơn”, nhưng tâm hồn đang phiêu lãng, cho những trái tim để lạc mất nhau…mong rằng những bàn tay trong mùa đông này sẽ tìm thấy 1 bàn tay để được sưởi ấm :X

Đây là bài viết được gửi về qua  chức năng  gửi bài của Mùa Tóc Rối, tác giả không để lại tên



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>