Sẽ chỉ đợi em

1.Khói trắng nhờ nhờ được nhả ra một cách nhẹ nhàng lan tỏa khắp phòng. Trung nhìn đăm đăm vào những làn khói ấy. Ánh mắt lạnh tanh không gợn chút cảm xúc. Chỉ đến khi anh giật mình thả điếu thuốc ra khỏi tay thì cái mặt mới nhăn nhăn, cái miệng méo mó. Thì ra điếu thuốc đã cháy hết từ khi nào mà Trung không để ý.

Trung trở lại vẻ mặt nghiêm nghị khi nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô thư ký mang một chồng hồ sơ tuyển dụng cho anh. Đây là lần thứ 3 công ty tuyển dụng nhân viên rồi mà vẫn chưa chọn được người anh ưng í.

Gió không thể cuốn đi

Gió không thể cuốn đi

Trung mở chồng hồ sơ rồi lướt qua một lượt. Anh không để ý lắm đến các kinh nghiệm làm việc của ứng viên. Anh chỉ lướt qua tấm ảnh thẻ dán trên tờ lý lịch. Thấy cô nào có vẻ bề ngoài xấu xấu một chút thì anh chọn. Rồi anh đưa cho cô thư ký mấy hồ sơ đó nói cô gọi điện mời họ đến phỏng vấn.

2.Trang là một trong những nhân viên mới được tuyển vào làm. Bằng tốt nghiệp đại học của cô chỉ thuộc loại khá. Trang học được nhưng do hồi sinh viên mải đi làm thêm kiếm tiền trang trải việc học hành nên cô thường nghỉ học và nợ môn triền miên. Trang không xinh nhưng cô tháo vát và làm việc có hiệu quả.

Sau 3 tháng thử việc Trang đã được ký hợp đồng làm nhân viên chính thức. Suốt 3 tháng ấy là những ngày Trang đi sớm về muộn. Cô đảm nhiệm cả công việc pha cà phê sáng cho mọi người trong công ty.

Mỗi khi bước vào phòng Trung đều thấy có sẵn một ly cà phê đen đặt ở trên bàn. Trung biết người đó là ai nhưng anh mặc kệ và thản nhiên uống ly cà phê đó.

3.Buổi chiều tan sở. Trời đổ cơn mưa rào giông mùa như xối nước. Trung thong dong lướt conToyotatrên đường. Bỗng anh dừng xe lại nhìn về hướng trạm chờ xe buýt.

Một cô gái dáng gầy mỏng, tay cầm túi xách chen lên xe buýt mấy chuyến rồi mà vẫn bị xô ra ngoài. Cô gái bị ngã xuống vũng nước. Áo quần ướt nhem.

Trung vội ra khỏi xe chạy đến đỡ cô gái dậy. Anh hỏi cô gái một cách tế nhị: Cô có sao không?”. Bàn tay cô gái vẫn nằm trong bàn tay anh. Cô gái cảm nhận được sự ấm nóng tỏa ra từ bàn tay ấy.

Bất chợt Trung nhận ra cô gái khi cô ngẩng mặt lên nhìn anh. Đó chính là Trang, cô nhân viên mới của anh. Trung mời Trang lên xe chở cô đi mua một bộ quần áo mới rồi hai người cùng đi ăn.

Từ lần đó hai người hay gặp gỡ và nói chuyện với nhau nhiều hơn. Trung bớt vẻ lạnh lùng và trở nên thân thiện với nhân viên. Khi rời khỏi công ty, khoảng cách cấp trên cấp dưới giữ anh và cô không còn.

Trái tim Trung giờ cứ luôn thổn thức và nhớ nhung đến hình ảnh của Trang. Từ lâu lắm rồi anh mới lại có cảm giác con tim mình đập mạnh khi nghĩ đến một người con gái. Chẳng lẽ anh đã yêu cô thật rồi sao?

4.Trung là giám đốc một công ty lớn và anh luôn tỏ ra lạnh nhạt với phụ nữ đẹp trong những cuộc tình thất bại trước đó.

Trung giàu có nên luôn được người đẹp vây quanh. Nhưng Trung không phải loại người cứ ai bám lấy cũng yêu.

Anh yêu cô bạn gái học chung thời đại học. Bạn gái anh vừa xinh đẹp vừa tài giỏi nhưng chỉ tội nhà nghèo nên thấy Trung giàu là tấn công. Trung say như điếu đổ khi được người đẹp yêu.

Nhà Trung giàu nên sau khi ra trường anh mở công ty riêng và ưu ái cho bạn gái làm phó giám đốc. Ai ngờ, khi có đủ tiền và mối quan hệ thì bạn gái rời bỏ anh đi theo một đại gia khác.

Cay đắng vì bị người yêu lợi dụng. Anh không còn tin vào thứ gọi là tình yêu nữa. Trái tim anh như hận thù và dẫn đến chai sạn con tim tự khi nào. Trung thề với lòng mình sẽ không yêu ai và anh lao đầu vào gây dựng công ty.

Trái tim anh băng giá. Đôi mắt anh lạnh lùng, tàn nhẫn.

5. “Anh hận em vì đã làm cho anh yêu em. Trái tim anh đã chai sạn từ trước khi gặp em. Vậy mà…”.

Trang nhận được tin nhắn của Trung trong đêm mà cô cảm thấy mơ hồ. Cô không hiểu sao anh lại nhắn cho cô những lời như vậy. Chưa hết ngỡ ngàng vì tin nhắn đó thì một tin nhắn nữa được gửi tới. “Anh đang đứng trước cửa phòng em, anh lạnh quá”.

Trang mở cửa phòng ra nhìn thấy dáng Trung như hóa đá trong cơn mưa dữ dội. Môi Trung tím ngắt. Toàn thân anh lạnh toát.

Trang cầm chiếc ô đến che cho anh và nói: “Dính mưa ốm mất. Sao anh không vào nhà mà đứng đây?”… “Anh đứng chờ một người. Chỉ cần gặp cô ấy là anh hạnh phúc. Cô ấy sẽ sưởi ấm con tim anh trở lại”. Nói xong Trung ôm cô vào lòng. Trang buông chiếc ô khỏi tay và ôm chặt lấy anh hạnh phúc.

Trung Thị Phương Thúy



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>