Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ về bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”. Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành [...]
Category Archives: Bài học cuộc sống
Mộ gió
Hồi ấy chị lên mười ba, em nhỏ hơn hai tuổi. Mười bảy tháng mười năm đó ba má đi đám giỗ, để hai chị em ở nhà. Lúc xách cặp chèo ra cửa má ngoái lại dặn chị: – Ở nhà coi chừng em… Chị dạ. Má rải lời dặn dò nằm lển nghển khắp nơi. Chị ngó ngoài sân thấy “Coi chừng ông trời chuyển mưa thì đem củi vô nhà“ và ”Đóng cái cổng rào lại” đứng dựa hàng bông lồng đèn kêu cọt kẹt, bước vô nhà vấp “Lấy chổi rơm quét mạng nhện trên bàn thờ” và “Nhà hết gạo rồi, con lội bộ lại đằng tiệm mua nấu đỡ” thì nằm nép trong góc bếp. Ở sàn lãn gió thổi xập xòe làm “Còn mấy con cá rô đem kho tiêu” đập đuôi xao xác vách thùng. Một mình chị làm bao nhiêu chuyện [...]
Gió cứ thổi trong bầu trời xám
Người đàn ông nằm trên giường như một cây khô kiệt nhựa ở thời khắc tàn bạo nhất của mùa đông, cả nỗi đau đớn trong mạch máu cũng bị bàn tay vô hình của gió buốt vắt kiệt. Ðôi mắt mờ đục trồi lên trên gương mặt mơ hồ, mở to nhìn ngọn nến đính trên chiếc đĩa sứ nằm úp trên một chiếc ghế gỗ cũ, ánh lửa xanh chao đảo, âm u. Ông biết họ đang chuẩn bị quan tài cho ông. Nằm đây ông có thể ngửi thấy mùi gỗ mới, thoang thoảng thơm mùi của một giấc mộng đẹp xa xôi. “Trăng đã lên chưa con?”. Hôm nay là rằm trung thu. Nhiều năm nay, trung thu nào ông cũng chuẩn bị cỗ trông trăng thịnh soạn cho con gái, dù cô đã mười sáu tuổi, như để bù đắp lại bao năm tháng tuổi [...]
Gió thổi dọc cánh đồng
Tôi đạp xe băng qua những luống hoa cúc vàng rực rỡ tháng ba. Trên cánh đồng ấy Nguyên vẫn chờ để hái cho tôi nắm hoa vàng rực nắng. Ấm áp. Tôi yêu Nguyên. Tôi biết mình cần Nguyên, cần cho cuộc sống đầy chênh vênh và nỗi bất an trong tâm hồn. Nguyên như tia nắng mặt trời sưởi ấm cái thế giới như một hoang đảo trong tôi. Đầy lo âu và chênh vênh. Nguyên cho tôi cảm giác mình đang tồn tại. Là tôi. Một con bé vốn chẳng có gì hay ho và cũng chẳng xinh đẹp nhưng vẫn được tôn trọng, được yêu thương. Theo đúng nghĩa tôi cần chứ không phải là sự thương hại. Những lúc buồn tôi lại tìm đến Nguyên để Nguyên ngồi bên tôi lặng lẽ. Vậy thôi. Nguyên không hỏi han cũng không an ủi tôi. Nguyên hiểu [...]
Cát
I Cát à, mẹ đã rất yêu con. Con không biết lúc nhận ra có con bên trong mẹ, mẹ vui sướng đến mức nào đâu. Mẹ đi từng bước nhẹ, làm việc gì cũng khẽ khàng. Xe lỡ chạy qua cái ổ gà, mẹ liền xoa xoa bụng, thon thót lo động đến con. Con là tất cả, là hạnh phúc, là tình yêu, là cả tương lai ngọt ngào của mẹ. Trong những giờ phút ấy, mẹ thật sự rất yêu con. Nên Cát à, đừng trách mẹ, xin con! II Người phụ nữ ú ớ giật mình trong căn phòng trắng toát nồng mùi ê te, mồ hôi rịn từng giọt to đẫm ướt gương mặt chị. Cơn đau vẫn còn dai dẳng, trì kéo. Một cảm giác thắt lại, rần rần chà xát, quặn ngược, rứt xé từng mảng từng mảng lớp da thịt bên dưới [...]








