Mùng một

Chùa Hương

Hôm nay gọi điện về nói chuyện với bố mẹ, mẹ vẫn thế hay trêu ” nhớ tiền của mẹ chứ gì???” …hức, hôm nay lại nũng nịu khẽ bảo ” đâu, tại con nhớ bố mẹ, nhớ nhà”. Thời gian cứ lặng lẽ vô tình đi nhanh, nhanh thật, tự nhiên nhìn lại thấy chẳng còn bé bỏng để làm nũng nữa rồi. Nhớ năm nhất, năm 2…về nhà chơi, mẹ hỏi ” về có việc gì con?”, em và con vẫn bảo ” con nhớ bố mẹ quá nên về”. Mọi người cười, con biết niềm vui trong mắt bố, nụ cười nhẹ nhàng nơi khóe môi mẹ. Nhiều người bảo con và em khéo nói, sống tình cảm nên nhiều người quý. Nhưng những gì con nói ra đâu phải vì khéo nói, đã là tình cảm tự nó xuất phát từ chính trái tim, từ sự [...]

Đi qua thơ ngây

Thơ ngây

Phải chăng cuộc sống là như vậy? Khi người ta không còn là trẻ con có nghĩa là người ta đã đi qua thơ ngây, đi qua vô tư trong sáng để sang một cái bến bờ khác của cuộc đời, một cung bậc khác của cuộc sống… Khi tôi 8 tuổi tôi có một hành trình Nam Bắc cùng gia đình (từ Thanh Hóa vô Tây Nguyên) thấy như mình đang chuẩn bị có một sự kiện to lớn lắm, thấy mẹ nằm khóc thầm và thấy có nhiều hàng xóm sang chia tay! Tôi chơi trò rồng rắn với lũ bạn như mọi khi và nghe bà bán hàng nói bâng quơ: “Khi nó đi rồi tụi bay mới thân thiết…” (hồi bé, tôi vốn lầm lì và ít bạn). Ngồi trên xe khách BắcNamthấy lòng nhẹ tâng như khi… ở nhà, đại loại là không có gì [...]

Khói tết

Tết nghèo

Căn lều của gia đình bà Năm ở tận bên kia đồi rác. Ðã bắt đầu mùa Xuân, nhưng nơi đây, cảnh vật không hề thay đổi. Có khác chăng là những đồi rác cao hơn,chập chùng hơn và lan tỏa ngấp nghé tận chân lều của những gia đình cư trú gần đó. Tuy nhiên chẳng ai lấy thế làm phiền.Rác càng cao họ càng hy vọng kiếm được nhiều tiền hơn để mua gạo mắm,và nếu may mắn, còn có thể sắm được chút ít gì đó cúng ông bà trong ba ngày Tết. Bà Năm tuy là chủ gia đình,nhưng thằng Bỏ con trai Bà,11 tuổi,mới là lao động chính.Em thằng Bỏ,con Lượm 5 tuổi, sắm vai lao động phụ. Còn Bà Năm, sau cơn bệnh tập tử nhất sinh cách đây 3 năm, bà chỉ đủ sức nhen bếp lửa, nấu cho con một bữa cơm [...]

Em bé bán diêm

Em bé bán diêm

Bên ngoài những ngôi nhà ấp áp, cái lạnh đã về nhiều rồi. Mùa Tóc Rối tặng các bạn một câu chuyện cũ, cầu mong những hộp diêm mau bán hết. Giao thừa này, bên cạnh việc gửi đến người bạn yêu thương những lời cầu mong tốt đẹp xin hãy giành một phút giây nào đó cho những mảnh đời  bất hạnh. Giao thừa năm ấy trời thật lạnh và tuyết rơi xối xả. Trời đã xế chiều, trong bóng tối và giá lạnh, một em bé đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết rơi đầy trên mái tóc hoe vàng xõa ngang vai. Đôi giày quá rộng vốn là của mẹ, một chiếc đã bị cuốn theo bánh cỗ xe song mã lướt nhanh khi em băng qua phố, chiếc kia thì một thằng bé lấy đi… [...]

Có phải sao trốn vào trong mắt

Những ngôi sao nhỏ

Tháng 8, năm 2008. Tặng những người thân yêu! Rặng tre đung đưa theo làn gió mát rượi. Không gian tĩnh lặng bao trùm lên một miền quê yên bình trong màn đêm đầy sao. Trời đêm nay nhiều sao thật, sáng hơn hẳn mọi ngày. Lấp lánh. Trước mắt Phượng là vô vàn ngôi sao đang lấp lánh. Mỗi ngôi một nét đẹp riêng. Mà dường như đôi mắt nó đang kiếm tìm một ngôi sao nào đó chứ không hẳn là ngắm chúng. Người ta vẫn nói, khi một ai đó bước ra khỏi cuộc sống và lên thiên đàng thì sẽ hoá thành một ngôi sao. Ừ, nó nghĩ vậy. Cũng chính vì nghĩ vậy mà nó cứ tìm trong muôn vàn ánh sao kia một vì sao thân thương của nó – ba nó. Nó tin rằng ba nó là một ngôi sao nào đó trong [...]