Vợ ơi, Anh biết lỗi rồi – Phần 1

Con nhỏ khó ưa

Đây là mẫu truyện mà mình thích, nó cũng là một kỷ niệm của mình với người yêu, truyện cũng được đăng khá nhiều trên các diễn đàn, blog, có thể bạn đã đọc qua rồi, nhưng hãy thử đọc lại nhé, và hãy nhớ rằng, đọc bao nhiêu lần không quan trọng, điều quan trọng là sau khi đọc bạn thấy được bao nhiêu thông điệp của tác giả, vậy nên đừng bỏ qua một bài viết vì đã đọc trước đó rồi nhé. [Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kỳ ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỷ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!] Tôi – một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi không biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của [...]

Ôm thật chặt, siết chặt tay nhưng không hôn

Hãy chữa lành vết thương của nhau

Tôi gọi Bảo là anh cũng vì một sự nghịch ngợm từ hồi mới vào lớp 10, anh theo nghĩa anh trai, không nhiều ngọt ngào. Bảo xưng anh với tôi vì bỗng dưng được làm anh, anh với mày – khô khan và cộc lốc. Chúng tôi gặp lại nhau vào một ngày mưa tầm tã sau 4 năm, kể từ ngày tốt nghiệp. chúng tôi lại ngồi bên nhau, thỉnh thoảng hai bờ vai va vào nhau thật khẽ, mu bàn tay cũng sượt qua nhau, tay một người con trai mà tay của một người con gái. Cả hai im lặng rất lâu, dường như mọi lời nói khi đó là vô nghĩa, chẳng cần thiết nữa. – Sao không nói gì? – Em không thích gặp lại anh. Ít nhất là như thế này. – gặp lại chứng tỏ có duyên mà. – Ác duyên à? [...]

Em vẫn chờ anh nơi đó

Chờ đợi

Tháng 8 giữa nóng hừng hực như đổ lửa , cô đạp thật nhanh để tránh cái nắng như thiêu đốt của ngày hè . Nơi cô đến là phía cuối con phố gần nhà cô nơi có những hàng bằng lăng trải dài cả một con đường . Cô thường đến đây tìm những cơn gió mùa hè mát rượi rồi miên man hát . Người ta nói cô là người lãng mạn và yếu đuối, có lẽ đúng vì con gái thường là như thế , mà cuối con phố này chả ai biết tên cô họ chỉ biết 1 cô gái xinh xắn đi chiếc xe đạp màu xanh và trước giỏ luôn là những bông bằng lăng tím ngắt . Không ai biết vì sao cô lại thường chọn nơi này , chỉ có mỗi cô là biết lí do đó vì nơi này 6 năm [...]

Hạnh phúc làm con tim thấy đau

Chiều

Nó thích được gọi là Tấm. Không phải vì nó thấy mình hiền lành hay xinh đẹp, chỉ là nó nhận rằng mình có máu ghen mà đến cả Hoạn Thư cũng không thể sánh bằng. Nó thích với sự ví von đó mà vẫn thường cười ngất với cái câu “Bình thường thì em cũng tử tế như ai nhưng cứ cướp chồng em thử xem”. Nó không phải là một cô bé ngây thơ hồn nhiên, nhưng chưa đủ sự sắc sảo để làm cáo già. Trái tim nó chỉ vừa đủ giằng xé để cho nó cảm thấy biết đau, một chút ít hoặc rất nhiều, nhưng rất đau. Và nó cũng như bất kì ai khác, nó cũng đã từng biết yêu và rồi từng biết đau. Nỗi đau không đủ nhiều để làm cho nó gục ngã hay hóa đá, chỉ đủ để cho trái [...]

Nỗi đau này em nhận để anh đi

Hoa dại

Mỗi con người khi sinh ra, ai cũng có quyền yêu thương, được yêu thương và được hạnh phúc. Vân Hà cũng đã từng tin vào điều đó nhưng từ khi số phận không cho Vân Hà được quyền lựa chọn con đường mình sẽ đi cho cuộc đời của mình là khi Vân Hà bắt đầu học cách chấp nhận mọi điều có thể đến, đã thôi không còn những mơ ước và những hi vọng vào một tương lai tươi sáng. Vân Hà cứ sống lặng lẽ những ngày qua một cách đơn điệu và tẻ nhạt. Cuộc sống như thế với Vân Hà đã là quá đủ, quá may mắn. Chỉ cho đến khi người con trai ấy tìm đến, Vân Hà mới hiểu rằng cuộc đời mình còn thiếu một thứ vô cùng quan trọng – tình yêu. Có những buổi trưa ngồi bên nhau, Vân [...]