Mây – chưa bao giờ ngừng trôi

Mây chiều

1.“Anh vẫn nghĩ rằng mình có thể bước tiếp, chẳng qua cũng chỉ là một con đường, một khoảnh khắc trong cuộc đời của mình.” “Vậy thì điều gì khiến Anh đã phải dừng lại ở đây?” “Không phải cô ấy, chắc chỉ vì Anh thôi.” J. không hiểu nổi K. Con người này quá phức tạp với cô. Cuộc sống của cô không quá nhiều những cung bậc đa cảm như anh, và cô cũng thường nghĩ, tại sao lại có một người con trai như vậy. J. quen K. rất tình cờ khi cả hai cùng đứng dưới mảnh sân đó, và ngắm nhìn những người khác cầu nguyện. Ai cũng nhắm mắt để nói về hi vọng và niềm tin của mình, và ánh mắt của họ chạm vào nhau, những ánh mắt cũng đang tìm kiếm niềm tin và hi vọng. K. là người ở đây [...]

Cảm ơn anh, quá khứ của em!

Mưa và nắng

Phải làm sao để em sống không anh??? Em đã tự hỏi mình như thế giữa nước mắt và tiếng nấc nghẹn khi tự khóa mình trong nhà tắm… Ngày không anh. Ngày nắng gắt. Phải làm sao để em sống không anh??? Em đã tự hỏi mình như thế giữa nước mắt và tiếng nấc nghẹn khi tự khóa mình trong nhà tắm, vì không muốn để mọi người thấy mình khóc, vì em không biết mình phải đi đâu, tới đâu, và gặp ai lúc này. Sao anh có thể nói nhẹ nhàng như thế. À, không, anh nói anh đã rất trăn trở và em đã không thể trách móc anh một câu nào, chỉ im lặng và … buông xuôi. Em không níu giữ anh, không phải vì em ko yêu anh, mà vì em biết anh không thuộc về em. Cái điều mà trước đây [...]

Nếu anh không quay đầu lại

Mối tình thơ

Bảy ngày làm một bóng ma, dõi theo người mình yêu, Hạ An đã tự khám phá ra thật nhiều điều. Về tình yêu, về cuộc sống, và về nhân duyên… – Nếu anh không quay đầu lại, em sẽ chết thật cho anh xem. Hạ An đứng ở vỉa hè cạnh ngã tư. Nước mắt lưng tròng, cô tuyệt vọng hét lên với An Duy. Cô biết đến lúc này thì níu kéo cũng chẳng để làm gì nữa, nhưng cái cảm giác sắp mất An Duy vẫn siết chặt lấy tim cô bấy lâu, và giờ thì nó đã chi phối được cả lí trí của Hạ An mất rồi. Còn An Duy? Đã quá quen với kiểu đe doạ nửa vời đó của Hạ An, anh chỉ lắc đầu rồi đi tiếp. Hạ An cắn chặt môi, chạy thật nhanh xuống lòng đường. Rầm. Lúc đó là [...]

Chia tay? Ừ, có sao đâu nhỉ?

Bóng chiều

Cô yêu Hiếu, nhưng không phải cái con người đã nhẫn tâm vò nhàu và ném phăng cô đi. Cô yêu Hiếu, nhưng không phải cái con người đã đẩy cô vào những cơn sóng gió trong lòng để tự tổn thương. Mưa xối mát một sáng hè, nắng tan vào những tia nước ngọt lịm như chưa từng hiện hữu. Màu nước không thực chảy dài trên khung cửa sổ, liên tiếp vuốt trôi cái khô ráo bám dính trên đó suốt những ngày qua. Ẩn hiện trên bức tường trong vắt ngăn cách căn phòng và thế giới bên ngoài là những hình thù đủ kiểu dáng, kích cỡ. Trái tim, một kí hiệu mặt cười theo sau bằng cái vẻ bí xị đối lập; 5 ngón tay xếp ngay ngắn, những chữ cái ráp nối lộn xộn hay có chăng là người ta không thể cắt nghĩa [...]

Cô gái đeo bờm đỏ

Yukichan

Hồi Chi Lan xem BOF, khóc mếu khi Jun Pyo gặp tai nạn rồi quên Jan Di, Kiên đã cười trêu cô suốt. Và giờ thì Chi Lan đang mắc căn bệnh tưởng chỉ có trong phim đó, tất cả kí ức về anh trong cô đã bị xoá bỏ. Kiên ngồi bên khung cửa sổ trắng. Ngoài trời, từng bông tuyết đáp xuống và chao đảo vì gió. Khung cảnh quen thuộc của mùa đông ởMaine. Chỉ nhìn tuyết thôi mà anh cũng cảm thấy tay mình chợt lạnh cóng. Anh bước đến bên giường bệnh, khẽ nắm lấy tay cô gái và mỉm cười: -Chi Lan này, tuyết rơi rồi kìa. Em rất thích cùng anh đi dưới tuyết rơi, em nhớ không? Đôi mắt của Chi Lan hướng ra cửa sổ nhỏ của phòng bệnh, vô hồn và trống rỗng. Mím chặt môi lại, Kiên giúp cô [...]