Category Archives: Cảm nhận

Tháng năm về, anh có thấy không anh? Phượng bung tỏa sắc đỏ chói lòa trên muôn vạn lá xanh bé xíu, sắc tím của những đóa bằng lăng trải dài những con phố bất tận, bản tình ca rĩ rã của những chú ve non như gọi muôn vàn nắng, muôn cánh gió về với mùa. Mùa hoa theo tiếng gọi của nắng cũng về, mùa của nồng nàn những sắc hoa ngọt lành, quyến rũ hay tinh khôi, vô thường. Mùa dịu dàng cùng cơn mưa bất chợt mỗi chiều nhạt nắng, mưa xóa tan những oi nồng làm dịu mát những gam màu ấm nóng.  Tháng năm về, em có biết không em? Những trang lưu bút […]

Tao sẽ già. Bọn tôi mới lên chín, cùng ngồi vắt vẻo trên cây ổi. Tôi vắt hai chân lên cành bổng, đong đưa mặt tôi sát mặt nó, còn nó thì ngồi thu lu trên chỗ chạc ba, vững vàng như ngồi dưới đất, giơ ngang mắt một cái lá ổi có con sâu róm. Thằng bạn tôi ít nói, chỉ khi có hai thằng với nhau nó mới cởi mở, nói hết những gì nó nghĩ như tất cả những thằng lên chín khác. Hè vừa rồi nó về quê, nghỉ hết ba tháng mới trở lại khu tập thể, nơi nhà tôi với nhà nó đối diện, cách nhau một cái sân hẹp và dài theo hai […]

Quê hương xinh đẹp và nên thơ khiến những người con xa quê luôn phải thổn thức tình yêu quê với nỗi nhớ, nhớ từng cành cây, ngọn cỏ, nhớ con kênh đục màu phù sa, nhớ hàng hàng những cánh đồng màu mạ non xanh mươn mướt kéo xuống cả bầu trời trong xanh, hòa quyện ánh mai của một ngày hè tươi sáng… Ấm áp làm sao, khi ta được đứng giữa những gì tươi đẹp nhất, tự do nhất, gần gũi nhất. Và dường như ta đang say bởi chính ta đang được hít hà những men hương đồng gió nội mà có lẽ từ rất lâu rồi ta có như một mảnh ghép đã gắn chặt […]

Thực ra anh không hề sợ hãi sự cô đơn. Lúc nhận ra mỗi con người từ khi mới ra đời đã gắn liền với một sự cô đơn chết tiệt nào đó, nhất là với người viết, anh tập cách quen dần với nó. Bởi dù sớm hay muộn, chúng ta cũng sẽ phải sống qua cảm giác đó. Nên anh luôn nghĩ bằng cách nào đó, nếu quen dần, anh sẽ không còn sợ hãi nó nữa. Cả em cũng sẽ như thế. Tất cả chúng ta cũng sẽ như thế. Điều duy nhất anh nghĩ ra lúc này, là hình ảnh anh và em, trốn vào một nơi xó xỉnh nào đó của thế giới. Mà nơi […]

Sẽ có những “người dưng”, đi qua cuộc đời ta, cho ta nụ cười, cho ta nước mắt, cho ta nỗi nhớ và sự nuối tiếc…. Thi thoảng vào cuối tuần e xuất hiện vào sáng sớm với những thứ linh tinh, bắt mình nấu những món em thích, lần cuối cùng nấu cho em ăn thịt kho rau luộc, ăn dưới ánh đèn cầy vì nhà mất điện . Thi thoảng alo chị ơi, đâu đó, làm gì vậy…. Và, chẳng bao giờ nữa được nghe giọng em nói, đôi môi em cười, chẳng còn cái thi thoảng nào nữa mà em dành cho mình, mãi mãi. Tuổi 21 chưa kịp đến thì em đã đi rồi… Chiều nay […]

Hãy cứ hát mãi và cười mãi như thế nhé, 12 ơi… Hãy cứ là những bông hướng dương rực rỡ… Vì phía trước các bạn là cả tháng 7 đầy cam go… Tháng 5… Trời đã khuya lắm, im ắng đến kì lạ, chỉ văng vẳng tiếng mèo kêu, tiếng chó sủa, tiếng tivi từ một nhà nào đó đang xem bóng đá đêm. Gió đầu hè nhè nhẹ thổi luồn lách vào nhà người ta qua những ô cửa sổ mở rộng, xổ tung cả những chiếc rèm đang được xếp lại gọn ghẽ. Có vẻ như mọi người đều đã ngủ… Thật ra thì chỉ là “có vẻ” thôi, chứ đâu đó trong khắp thành phố này, […]