<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Mùa tóc rối</title>
	<atom:link href="http://muatocroi.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://muatocroi.com</link>
	<description>Ừ , là một mùa thôi.</description>
	<lastBuildDate>Sat, 18 May 2013 12:43:53 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=</generator>
		<item>
		<title>Nỗi nhớ Trường Sa</title>
		<link>http://muatocroi.com/to-quoc/noi-nho-truong-sa/</link>
		<comments>http://muatocroi.com/to-quoc/noi-nho-truong-sa/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 May 2013 12:16:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tâm vô minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tổ quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://muatocroi.com/?p=4620</guid>
		<description><![CDATA[Những nén nhang trầm cứ cháy rừng rực trong đêm lạnh, Loan bật khóc thương nhớ những chiến sỹ Trường Sa đã hy sinh trên đảo Gạc Ma &#8211; những con người đã đánh đổi đời mình để giữ yên từng hải lý, từng tấc đất thân yêu của đất nước. Không tính toán vụ [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;">Những nén nhang trầm cứ cháy rừng rực trong đêm lạnh, Loan bật khóc thương nhớ những chiến sỹ Trường Sa đã hy sinh trên đảo Gạc Ma &#8211; những con người đã đánh đổi đời mình để giữ yên từng hải lý, từng tấc đất thân yêu của đất nước. Không tính toán vụ lợi, không chùn bước trước bao gian khổ, trong họ chỉ có một lời thề, một niềm tin tất thắng. Họ quá vĩ đại trong cuộc sống hôm nay.<img class="aligncenter size-full wp-image-4621" title="Trường sa" alt="Trường sa" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/mhoa-so-112013.jpg" width="450" height="333" /></p>
<p>Đêm Trường Sa Lớn gió lạnh. Sóng biển mùa này êm dịu hơn, thỉnh thoảng kéo nhau vào bờ đùa giỡn tạo những cột nước trắng xóa va đập vào ghềnh đá nghe huỳnh huỵch rất vui tai. Trời đầy sao li ti. Xa xa ánh trăng rằm màu ngà soi bóng hai người tạo thành hai vệt xám dài in trên mặt biển. Những rặng bàng vuông, phong ba sừng sững kêu gào trong gió biển như muốn sẻ chia câu chuyện đổi trao giữa người con gái Sài Gòn và người lính đảo.</p>
<p>- Mai chị “dìa” Sài Gòn đừng có viết cái chuyện buồn tôi kể mấy ngày nay nghe. Nhân nói thật nhỏ.<br />
- Sao anh nói vậy? Bộ… bộ… Loan thắc mắc.<br />
- Hổng có bộ, có ban gì ráo. Tại nó vậy nên phải vậy. Đời mà. Mà tôi hỏi câu này chị thiệt lòng trả lời cho tôi biết. Giả dụ Nhà nước “điều” chị ra công tác luôn ở đảo này, chị đi hôn? Nhân hỏi.<br />
- Thì… thì… tùy tình hình thực tế…. rồi tính. Loan chống chế.<br />
- Thấy chưa? Văn nghệ sỹ, nhà báo, nhà đài như mấy ông ca ngợi tụi tôi lên tuốt mây xanh, nào là hiên ngang đầu sóng ngọn gió, nào là hậu phương luôn nhớ về hải đảo với nỗi thương mến vô cùng, nào là sẵn sàng tiên phong ra đảo công tác để giữ yên bờ cõi… Vậy mà đụng tới ai cũng né hết. Tôi nói có đúng hôn? Hỏi cho vui chớ tôi biết trước câu trả lời rồi. Câu này tôi thuộc lòng. Nhân chua chát mai mỉa rồi cười khà khà. Cái cười độ lượng mà man mác buồn.</p>
<p>Loan cúi gầm mặt xuống những viên đá to đùng trên bãi biển, như để trốn chạy câu trả lời. Nhân nói đúng. Quá đúng nữa là đằng khác. Người ta &#8211; trong đó có Loan &#8211; đã dùng biết bao nhiêu từ ngữ đẹp đẽ, mỹ miều để ca ngợi những người lính Trường Sa, nhưng nếu bảo cô cùng rất nhiều người khác đánh đổi đời mình, đổi cuộc sống đủ đầy đang có nơi đất liền với các chiến sĩ nơi đây thì…</p>
<p>Chiều nay, đoàn văn nghệ sỹ Sài Gòn chia tay lính đảo Trường Sa Lớn bằng một cuộc liên hoan rất “lính”. Thịt heo, bánh ngọt, vài con vịt xiêm với chút rượu Phú Lễ &#8211; Bến Tre. Ai cũng hát, cũng hò. Ai không hát hò thì vỗ tay hưởng ứng. Lính đảo chơi văn nghệ cũng không thua ai. Chỉ mỗi chuyện nhạc cụ thiếu thốn trăm bề nên tận dụng cả nồi nấu cơm làm trống, đũa, muỗng làm dùi. Hứng chí có người còn lấy mùng mền của lính quấn ngang lưng làm xà rông, nhún nhảy vũ điệu Khmer. Vậy mà vui thiệt. Tiệc tan, từng nhóm người chuyện trò rôm rả bên những đống lửa bập bùng chờ giờ tàu xuất phát. Những đôi mắt đỏ hoe nhìn nhau im lặng. Nhiều giọt nước mắt của các cô gái Sài Gòn đã rưng rức trên khóe mắt chực rơi xuống cát. Loan bất chợt nhìn thấy một đôi mắt đăm chiêu xa xăm thật lạ. Đôi mắt sáng của sự tự tin đến lạ thường. Đôi mắt của Nhân. Loan chợt nhận ra hình như lính đảo này đều khá giống nhau về đôi mắt sáng, làn da ngăm đen, cái giọng nói ồm ồm, rè rè mùi biển và bước đi chắc nịch.<img class="aligncenter size-full wp-image-4622" alt="Trường sa" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/anh-dep-truong-sa-T1912.jpg" width="572" height="402" /></p>
<p>Tiếng Nhân kể về đời mình cứ đều đều trong màn đêm đang ập xuống rất nhanh. Anh ra đảo đã bảy năm rồi, về phép hai lần và sắp làm cha.</p>
<p>- Ở đảo thèm nhất là món gì? Loan hỏi.<br />
- Đàn bà. Nhân đáp gọn lỏn.<br />
- Đàn bà? Loan ngạc nhiên<br />
- Thì là đàn bà. Nói chị đừng giận. Bộ chị tưởng lính đảo này mình đồng da sắt trái tim bê tông cốt thép hả. Tụi này cũng biết yêu thương, cũng khao khát một vòng tay phụ nữ mỗi đêm chớ. Nói thiệt nghe. Mơ ước vậy có tội tình gì chớ. Lính đảo này, người nào nói không mơ là “xạo”. Nhiều đêm nằm chiêm bao thấy dìa “trỏng” với vợ con, bồ bịch, đã ghê. Thức dậy chỉ thấy bốn bề sóng gió. Mộng vỡ tan một cái “bịch”. Huề vốn luôn.<br />
- Vợ anh sống ra sao? Làm nghề gì? Đã ra đây lần nào chưa?<br />
- “Bả” làm cô giáo, quê Cà Mau với tôi. Ra đây một lần rồi tởn tới già, lạy “ông Tám” hổng dám ra đây lần nữa. Đã vậy… Nói đến đó Nhân chợt im lặng, đôi mắt đăm đăm nhìn về hướng sao hôm đang nhấp nháy liên hồi.<br />
- Đã vậy rồi sao? Anh kể tiếp đi.<br />
- Thì kêu tôi “ra quân” về đất liền mà sống. Bằng không sẽ “ly dị” tôi luôn. “Bả” nói mắc mớ gì mà ra đây đày ải tấm thân, thiếu thốn trăm bề. Đã vậy phải đương đầu với bão to sóng lớn, rồi còn lo đối phó với quân xâm lược đang lăm le dòm ngó.<br />
- Rồi anh trả lời sao?<br />
- Tôi chơi cho một đòn tâm lý, đại thể là: Ai cũng nghĩ như em thì đất nước này sẽ ra sao? Nhiều đồng chí, đồng đội đã hy sinh để giữ gìn biển đảo quê hương, anh sẽ tiếp nối truyền thống vẻ vang ấy, mong em thông cảm và động viên anh.<br />
- Kết quả ra sao? Tiếng Loan thúc giục.<br />
- Trời đất. “Bả” nín thinh cả mấy tháng trời hổng thèm trả lời trả vốn gì ráo trọi. Gần Tết tôi mới nhận được thư hồi âm. Trong thư nói: Lo thì nói vậy chớ có trách móc gì đâu. Sướng nhất là cái đoạn tái bút: “… mình sắp có chuột con, chắc là con trai…”. Đêm đó tôi như thằng khùng đi đi, lại lại trên bờ biển rồi cười khà khà làm đơn vị sốt vó tưởng đâu tôi bị tưng tưng, tửng tửng. Vậy là từ đó êm re bà rè luôn.</p>
<p>Nhân đã dẫn Loan đến với ngôi chùa Phật đầu tiên có mặt trên đảo Trường Sa Lớn để nghe tiếng chuông chùa buổi sáng uy thiêng như một lời hiệu triệu giữ lấy cõi bờ.</p>
<p>- Chị có tin ma quỷ, thánh thần không? Nhân hỏi.<br />
- Sao anh hỏi vậy?<br />
- Tụi tôi hổng tin dị đoan nhưng cứ linh cảm những người đã hy sinh cứ quanh quẩn đâu đây, trong gió, trong mây, trong sóng biển ầm ào, trong tiếng chuông ngân mỗi ngày, đâu đây cũng thấy họ. Họ không chết đâu phải không chị?</p>
<p>Loan im lặng bước dần ra phía biển. Cây bàng vuông nở hoa tím cả góc trời. Phía sau là bước chân của Nhân đang chậm rãi theo sau. Đúng như Nhân nói: Họ không chết mà đang lẩn khuất đâu đây. Họ không cần cuộc đời này tô hồng họ trên những trang tiểu thuyết văn chương bóng bẩy, những nốt nhạc hoa mỹ kiêu sa, những kịch bản sân khấu, phim ảnh đắt tiền nhưng không trung thực. Cái họ cần là cuộc sống hôm nay đừng quên họ, những người lính mãi mãi nằm lại với Trường Sa để dõi canh biên cương Tổ quốc.</p>
<p>Hôm qua, cả đoàn theo lính đảo đến với nhà giàn DK1. Thoạt đầu ai cũng hăm hở, háo hức, nhưng sau đó nhiều người ói tới mật xanh, tái lè tái lét, mình mẩy mềm như trái chuối phải quay về. Số khác sắp đến nơi thấy sóng to gió lớn như muốn nhấn chìm nhà giàn trong sóng dữ nên ở lại tàu lớn. Đứng trên nhà giàn Loan khá bất ngờ trước sự bình thản, bình thản đến lạnh lùng của chiến sỹ nhà giàn khi bên ngoài sóng to tràn đến chỉ còn thấy những khối nước khổng lồ xanh thẫm ập lên không thương tiếc. Nguy hiểm vậy mà họ vẫn cười, nụ cười lính biển rắn rỏi đầy lạc quan. Loan thầm nghĩ chỉ có những con người ý chí bằng thép và lòng yêu quê hương thật sự từ trái tim mình mới đủ sức vượt qua bao giông bão ở Trường Sa.</p>
<p>Sáng nay chuẩn bị cho buổi liên hoan chia tay, Loan mới có dịp chứng kiến sự gian khổ của lính đảo để có rau xanh cải thiện bữa ăn và để dành “đãi khách” đất liền. Mỗi luống rau đã thấm đẫm biết bao công sức người lính qua việc chăm chút, cần mẫn, vun trồng.</p>
<p>Tiếng còi tàu đã hụ vang báo hiệu giờ chia tay đã đến. Đứng trên lan can bong tàu, Loan đã khóc thật nhiều vì thương người lính đảo. Tàu dần xa. Tiếng Nhân nói vọng theo mồn một, át cả tiếng sóng biển:</p>
<p>- Tạm biệt Sài Gòn. Nhớ ra thăm tôi nữa nghe chị Loan ơi! Sài Gòn ơi!./.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://muatocroi.com/to-quoc/noi-nho-truong-sa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hai mươi yêu dấu.</title>
		<link>http://muatocroi.com/cam-nhan/hai-muoi-yeu-dau/</link>
		<comments>http://muatocroi.com/cam-nhan/hai-muoi-yeu-dau/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 17 May 2013 17:13:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tâm vô minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://muatocroi.com/?p=4608</guid>
		<description><![CDATA[Tháng năm về, anh có thấy không anh? Phượng bung tỏa sắc đỏ chói lòa trên muôn vạn lá xanh bé xíu, sắc tím của những đóa bằng lăng trải dài những con phố bất tận, bản tình ca rĩ rã của những chú ve non như gọi muôn vàn nắng, muôn cánh gió về [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Tháng năm về, anh có thấy không anh? Phượng bung tỏa sắc đỏ chói lòa trên muôn vạn lá xanh bé xíu, sắc tím của những đóa bằng lăng trải dài những con phố bất tận, bản tình ca rĩ rã của những chú ve non như gọi muôn vàn nắng, muôn cánh gió về với mùa. Mùa hoa theo tiếng gọi của nắng cũng về, mùa của nồng nàn những sắc hoa ngọt lành, quyến rũ hay tinh khôi, vô thường. Mùa dịu dàng cùng cơn mưa bất chợt mỗi chiều nhạt nắng, mưa xóa tan những oi nồng làm dịu mát những gam màu ấm nóng. <img class="aligncenter size-full wp-image-4615" alt="Tháng năm" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/549260973.jpg" width="650" height="487" /></p>
<p>Tháng năm về, em có biết không em? Những trang lưu bút nhạt nhòa truyền tay nhau mỗi buổi học cuối, những vòng ôm níu chặt trên vai bạn trong lễ tổng kết cuối cùng của tuổi học trò, không gian như bao phủ một màu tím nhung nhớ, trải dài những con đường tới trường, lan tỏa trên sân trường rớt nắng, vỡ òa trong tiếng nấc nghẹn ngào và đọng lại từng khoảnh khắc trong tim một thời để nhớ. Mùa chia ly theo tiếng ve râm ran gọi về, mùa của vị mặn nơi bờ môi khát cháy tình bạn, mùa của những yêu thương cháy bỏng mãi hằn sâu trong tim những cô cậu học trò.</p>
<p>Tháng năm về, em còn nhớ ngày ấy không? Em dịu dàng qua phố, tìm một nụ hoa, hoa lan chuông. Nhành hoa e ấp trong nắng kheo sắc trắng dịu dàng, những lắc chuông nhỏ xíu khẽ nương mình trong bản tình ca bất diệt của hạ .Loài hoa ấy nở rộ vào tháng năm, còn em đón chào cuộc đời cũng trong những ngày tháng ấy.</p>
<p>Nhiều người cho rằng hai mươi là tuổi đẹp nhất, người ta có thể sống vì ước mơ, sống vì muốn đem lại hạnh phúc cho những người bên cạnh, sống hết mình với những nhiệt huyết dâng tràn trong ngọn nguồn trái tim. Còn em, hai mươi mang cho em những hương sắc lạ. Gia đình vẫn là chốn bình yên nhưng trải qua thời gian em biết quý trọng hơn từng khoảnh khắc đoàn tụ, em lo sợ cái ngày tan vỡ sẽ đến nhanh mà em thì không thể níu giữ. Xa xa tận phía chân trời là ước mơ của em, em vẫn đang hằng ngày chiến đấu với những khó khăn cản bước để nhanh dần tiến đến và nắm chọn lấy ước mơ. Trái quả đầu mùa yêu vẫn còn chát và hơi chua, nhưng may mắn vì em đã được nếm thử, vậy là trái tim em không phải vẫn đóng băng như em vẫn tưởng. Trái chín yêu thương vẫn đang đợi chờ em, ngày qua ngày em sẽ hái đủ đầy những nụ hoa yêu trên hành trình đơn độc để đến ngày em dành tặng tất cả cho anh, người em sẽ yêu hơn cả thân mình.</p>
<p>Và hai mươi cho em biết quý trọng những gì mình có, biết thổi tình yêu vào những điều bé nhỏ, biết cám ơn hết thảy những người bên cạnh em.<img class="aligncenter size-full wp-image-4475" alt="1368116632thang-nam-mua-chia-tay-.jpg" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/1368116632thang-nam-mua-chia-tay-.jpg" width="500" height="750" /></p>
<p>Cám ơn mẹ cha đã sinh ra và cho con một hình hài, nuôi dạy con trưởng thành trong vòng tay ấm áp yêu thương. Cảm ơn cha về những bài học cuộc đời, cha chính là cơn gió mát lành nâng đôi cánh còn yếu ớt của con xải rộng, đủ bền bỉ vươn tới những chân trời mới. Cám ơn mẹ về những chăm sóc thường nhật mẹ lo cho con, là những ngày bú mớm, những vòng nôi dìu dặt cánh tay đưa cho đến những ngày mẹ dúi vội vào lòng bàn tay những đồng tiền thấm bao mồ hôi, nước mắt để con lo sinh hoạt phí những ngày học xa nhà. Mẹ cha là ngọn hải đăng luôn soi sáng mỗi bước đường con đi, là điểm tựa ấm áp mỗi khi con vấp ngã, là vầng dương rực sáng sưởi ấm con qua những ngày cô đơn lạnh giá tình người.</p>
<p>Cám ơn nhóc em trai vì đơn giản nhóc là em của chị. Chi sẽ mãi nhớ về một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm, mặc dù đôi lúc chị vẫn hay bắt nạt em để được trái ổi to hơn hay quyển vở mới hơn. Em sẽ mãi là đứa em trai bé bỏng mà chị hay trêu đùa mặc dù năm nay em cũng mười tám rồi, tha thứ cho chị nếu có lần chị mắc lỗi mà quên không xin lỗi nhé!</p>
<p>Cám ơn những cô bạn thân luôn bên cạnh, sẻ chia mọi khó khăn trong học tập và cuộc sống. Sẽ mãi nhớ về những ngày lội đò đi học, mặc dù có ướt sũng nhưng nụ cười vẫn giòn tan khi vào lớp. Sẽ mãi nhớ những ngày ôm sách, ôm xoài, ôm mân,..đi học nhóm chỉ để ngồi tám đủ thứ chuyện. Sẽ nhớ mãi những vòng ôm trong ngày chia xa, những trang nhật ký thơm tình bạn, nhớ mãi…<img class="aligncenter size-full wp-image-4619" alt="Banh sinh nhật" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/Banhsinhnhat.jpg" width="600" height="400" /></p>
<p>Cám ơn những người bạn trong hội đồng hương sinh viên Phú Thọ, những con người cùng quê, cùng chí hướng, cùng niềm tin vào những gì là tốt đẹp nhất. Mặc dù hội không hoạt động nhiều nhưng mỗi lần đi tình nguyện hay tổ chức, gặp gỡ mọi người luôn để lại trong mình những kỷ niệm khó quên. Cám ơn vì chúng ta là bạn, cám ơn tình người…</p>
<p>Và cám ơn đời, mỗi sáng mai thức dậy ta có thêm một ngày nữa để yêu thương&#8230;</p>
<p>Hai mươi đang chào đón, em hòa mình vào nhịp sống đương đại, sống hết mình với lý tưởng, khát khao và niềm tin. Hai mươi, em dang tay ôm trọn vào lòng cuộc sống mến thương này, ôm trọn tình yêu, tình người và tình đời…</p>
<p style="text-align: right;">Vie</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://muatocroi.com/cam-nhan/hai-muoi-yeu-dau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sức mạnh tình thân</title>
		<link>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/gia-dinh/suc-manh-tinh-than/</link>
		<comments>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/gia-dinh/suc-manh-tinh-than/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 15 May 2013 10:43:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tâm vô minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gia Đình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://muatocroi.com/?p=4594</guid>
		<description><![CDATA[Tôi chưa từng nghĩ tình thân lại có sức mạnh phi thường đến như vậy. Nó đã nâng sức cho bố mẹ, anh trai và tôi từng ngày chống lại căn bệnh lupus ban đỏ của anh trai. Đôi khi tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc và dừng lại như một bất hạnh nhưng [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi chưa từng nghĩ tình thân lại có sức mạnh phi thường đến như vậy. Nó đã nâng sức cho bố mẹ, anh trai và tôi từng ngày chống lại căn bệnh lupus ban đỏ của anh trai. Đôi khi tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc và dừng lại như một bất hạnh nhưng không bạn ạ, anh trai tôi vẫn sống trong niềm hi vọng của mẹ rằng một ngày nào đó y học phát triển sẽ cứu được anh, còn anh thì luôn tâm niệm rằng có sự hiện diện của mình, khỏe mạnh, lạc quan vui vẻ thì những người xung quanh sẽ hạnh phúc . Nhưng đằng sau tất cả lại là những nỗi niềm của những người trong cuộc, nó không được nói ra, cũng chưa một lần được viết ra nhưng những người trong gia đình tôi đều hiểu rằng hi vọng thật sự quá mong manh.</p>
<p>Mùa hè cách đây 3 năm khi tôi thi đỗ vào đại học còn anh trai nhận kết quả từ bệnh viện Bạch Mai về một căn bệnh lạ, chưa một lần tôi được biết đến nó. Ngày mẹ và anh khăn gói ra Hà Nội đi khám bệnh, bố và tôi hồi hộp chờ kết quả. Mẹ gọi điện, nước mắt nghẹn ngào chẳng nói được một câu. 1h sáng bố tức tưởi lấy hết số tiền trong nhà và lên xe ra với mẹ &#8211; khi ấy anh trai tôi tròn 20 tuổi.</p>
<p>Anh nằm trong phòng cấp cứu đặc biệt, ông, cô dì, chú bác thay nhau ra Hà Nội, ai về nhìn thấy tôi cũng nước mắt lưng tròng. Bà ngoại ôm tôi vào lòng vỗ về rồi 2 bà cháu khóc nhiều lắm. Người ta thương anh tôi bị bệnh, thương đứa em gái mai kia ra Hà Nội đi học lặng lẽ&#8230;.còn tôi, tôi sợ lắm. Sợ mất đi 1 người tôi yêu quý, sợ khi nghe tiếng khóc của mẹ trong đêm , sợ nghe tiếng thở dài của bố, sợ cả ánh mắt người ta nhìn mình thương hại, sợ cả những khoảng lặng kéo dài trong điện thoại và sợ cả khi điện thoai rung lên từng tiếng .<img class="aligncenter size-full wp-image-4595" alt="Gia đình" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/giadinh03.jpg" width="600" height="425" /></p>
<p>Kết quả chuẩn đoán cuối cùng bác sĩ bảo anh tôi mắc bệnh Lupus ban đỏ. Khi đó gia đình tôi mừng lắm, vì chưa biết nó là bệnh gì, miễn là anh tôi sống được và ít ra nó không phải là bệnh máu trắng như dự đoán trước đây. Tôi chỉ nghe dì kể lại chưa lần nào thấy bố tôi khóc nhưng khi nghe kết quả của anh bố đã rơi nước mắt, có lẽ hi vọng khi ấy vỡ òa thành sung sướng.</p>
<p>Rồi bạn biết không, chúng tôi tìm hiểu Lupus ban đỏ là gì. Mẹ điếng người khi nó được ví như “ chó sói “ cứ ăn mòn, hủy hoại nội tạng , và hơn hết nó chưa có thuốc nào chữa trị khỏi, người bệnh phải sống chung với nó và uống thuốc hằng ngày. Mẹ tôi lại khóc, nhưng rồi mẹ lại hi vọng. Tôi hiểu hi vọng của mẹ chỉ là bấu víu vào một cái gì đó để mẹ tin, để mẹ có nghị lực mà chiến đấu cùng anh.</p>
<p>Tôi đi học, 18 tuổi khi bước chân vào cánh cửa Đại học, người đi cùng tôi là dì. Tôi khóc mếu máo như một đứa trẻ sắp xa nơi nó yêu quý, tôi khóc vì tôi tủi thân, khóc vì những hoang mang lo lắng, khóc khi sách vali lên xe không có gia đình tôi đứng đó&#8230;</p>
<p>Tôi làm thủ tục nhập học xong, dì đưa tôi đi thăm anh. Bước vào khoa dị ứng của bệnh viện Bạch Mai, tôi không nghĩ dị ứng lại có nhiều bệnh hiểm nghèo đến vậy, khi thấy anh trai tôi nằm đó trên giường bệnh như 1 cái xác không hồn, đôi mắt cứ nhìn quanh không đọng lại một chút gì trong đấy, thấy mẹ cứ đút từng thìa cháo cho anh, vừa đút vừa thẫn thờ rơi nước mắt và ở góc cuối phòng bệnh trên manh chiếu đi mượn bố tôi ngồi đó mệt mỏi nhìn vào khoảng xa xăm. Mọi hi vọng trong tôi dường như vụt tan hoàn toàn. Đấy là anh trai tôi ư ?&#8230;</p>
<p>Rồi cuối cùng sóng gió cũng qua đi. Trong 3 năm, không biết bao lần anh cứ đi về về quãng đường Thanh Hóa – Hà Nội. Bệnh không khỏi hoàn toàn, âm ỉ hành hạ, lấy đi từng chút sức lực của anh.Nhìn anh tôi bạn sẽ không biết bên trong anh căn bệnh ấy hoành hành thế nào đâu, không biết những tổn thương khi mà anh tôi sống.</p>
<p>Ai cũng cần yêu thương, và tình yêu làm cho con người ta lạc quan, vui vẻ, yêu đời và thấy cuộc sống này ý nghĩa biết nhường nào. Nhưng anh trai tôi sợ tình yêu, sợ khi mình yêu một ai đó thật sự, bởi nếu yêu chị ấy sẽ khổ, bởi anh hiểu khó có người con gái nào yêu anh nhiều để vượt qua con đường gian nan ấy. Lupus ban đỏ là bệnh hiểm nghèo nhưng không hề lây lan nhưng nó có khả năng di truyền, anh sợ lấy người ta rồi không may trong số đứa trẻ được sinh ra có 1 ai đó giống với mình.</p>
<p>Anh bảo trẻ con mà bị bệnh thì khổ lắm. Anh tôi vậy đấy, không muốn ai khổ vì mình, anh vẫn cười, tiếp tục việc học, ra trường đi làm , cuộc sống cứ trôi đi như quy luật vốn có của nó và bố mẹ tôi vẫn không ngừng hi vọng về một ngày nào đó căn bệnh biến mất hoàn toàn. Trong suy nghĩ của họ luôn tâm niệm ở hiền gặp lành và đeo bám lấy hi vọng .<br />
Và cuối cùng điều anh tôi sợ cũng xảy ra, anh yêu chị ấy, yêu rất nhiều.</p>
<p>Tình yêu làm anh tôi như có thêm sức sống mới, vì thế những người trong gia đình tôi ai cũng yêu quý chị _một cô gái khá xinh xắn. Nhìn thấy anh vui, tôi cũng vui lắm nhưng lại càng thấy sót lòng hơn khi đôi lúc tôi thấy anh thở dài, đôi lúc anh trầm ngâm suy nghĩ, có đôi lúc mọi người trêu sắp lấy vợ anh cười xòa rồi lặng lẽ về phòng. Tôi thương anh, thương những nỗi lo toan bộn bề trong lòng chưa một lần anh nói, thương những mệt mỏi cứ bám lấy anh tôi hằng ngày. Thương cả những niềm vui tưởng chừng ai cũng có thể nhưng với anh lại là điều khó thể. Thương giọt nước mắt mà vô tình tôi bắt gặp ở góc khuất của căn phòng. Thương cả tình yêu thương anh dành cho bố mẹ và đứa em gái như tôi vì căn bệnh quái ác kia mà anh nghĩ là gánh nặng .</p>
<p>Và rồi một ngày anh và chị chia tay, anh nhắn tin cho tôi: “ em ơi anh không thể lạc quan được nữa rồi, người làm anh lạc quan rời xa anh, anh muốn một lần khóc gào lên lắm em gái ạ, anh muốn sống như một người bình thường”&#8230;. tôi khóc ! tôi đã từng hi vọng có một người kéo anh tôi ra những gian nan ấy nhưng anh không đủ tự tin đem lại hạnh phúc cho người anh yêu. Bởi yêu thương với anh chơi vơi lắm ! và bởi quá yêu mà gằn lòng đành từ bỏ.</p>
<p>Hạnh phúc đôi khi thật quá hẹp hòi.</p>
<p>Giá mà cuộc sống này công bằng hơn một chút thì tốt đẹp biết bao. Giá mà trong cuộc sống thực tại có ai đó cho tôi 1 điều ước tôi sẽ không giành nó riêng cho mình. Giá mà chỉ cần nhắm mắt lại khi mở ra mọi thứ qua đi như gió thoảng. Nhưng tìm đâu ra “giá mà”, ngày mai vẫn còn dài lắm tôi sẽ tiếp tục hi vọng như bố mẹ mình và tôi tin anh trai tôi sẽ tìm được hạnh phúc thật sự của anh. Hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với người cần nó phải không bạn ?</p>
<p style="text-align: right;">Gửi từ Lê Thụy An email thuyan.295@, Blogradio</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/gia-dinh/suc-manh-tinh-than/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con muốn một gia đình nghèo khó nhưng hạnh phúc</title>
		<link>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/con-muon-mot-gia-dinh-ngheo-kho-nhung-hanh-phuc/</link>
		<comments>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/con-muon-mot-gia-dinh-ngheo-kho-nhung-hanh-phuc/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 May 2013 15:36:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tâm vô minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài học cuộc sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://muatocroi.com/?p=4591</guid>
		<description><![CDATA[-Tao không phải đồ ăn bám trong cái nhà này. Tao làm gì thì kệ tao, không cần mẹ con chúng mày xen vào. Tao cờ bạc thì kệ tao. Tao đã lấy cái gì của nhà này chưa? Tao không cờ bạc thì lấy gì cho chúng mày ăn hả? Đó là nguyên văn [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>-Tao không phải đồ ăn bám trong cái nhà này. Tao làm gì thì kệ tao, không cần mẹ con chúng mày xen vào. Tao cờ bạc thì kệ tao. Tao đã lấy cái gì của nhà này chưa? Tao không cờ bạc thì lấy gì cho chúng mày ăn hả?</p>
<p>Đó là nguyên văn một câu nói của bố nó trong một trận cãi nhau với mẹ nó. Một câu nói cũng đủ để cho những người nghe thấy hiểu được hoàn cảnh của cái gia đình ấy. Nó ngồi thui thủi một mình tựa vào thành giường, nhìn chằm chằm vào góc nhà. 1..2&#8230;rồi 3&#8230;.Những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi. Đôi mắt sưng húp, cái mũi sụt sịt đến đau rát mà nó vẫn không thể ngăn nổi những dòng nước mặn chát đang chảy theo những lời nói cay nghiệt của bố mẹ. Nó ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt xa xăm trong bóng tối của màn đêm mùa đông. Không ai biết, không ai nhìn thấy nó đang khóc. Nó cắn chặt môi để cố không gây ra tiếng nấc, dường như nó có thể cắn nát môi của mình. Nó ước có một bờ vai nào đó để nó dựa vào. Có lẽ như thế nó sẽ bớt cô đơn và hận cái cuộc đời này.<img class="aligncenter size-full wp-image-4592" alt="gia đình hạnh phúc" src="http://muatocroi.com/wp-content/uploads/2013/05/giadinh.jpg" width="600" height="450" /></p>
<p>-Choang. Tiếng chén vỡ cũng báo hiệu cho một gia đình sắp đi vào ngõ cụt. Bố mẹ nó lại cãi nhau. Họ giành cho nhau quá nhiều những câu mất tình nghĩa. Làm sao nó có thể chịu đựng được trước cảnh đó. Đã bao lần nó phải khóc, nó cứ ngỡ rằng mình đã chai sạn trước sự thật phũ phàng. Thế rồi nó vẫn khóc, nó chửi rủa cuộc đời này sao lại bất công với nó đến vậy. Nó chịu đựng quá nhiều với cái cuộc sống này. Kể từ ngày bố nó đi vào con đường cờ bạc &#8211; con đường mà mọi người luôn lên án, nó đã phải khoc, khóc đến nỗi những giọt nước mắt có thể nhấn chìm nụ cười nhỏ nhoi của nó. 17tuổi &#8211; cái tuổi mà con người ta cảm thấy yêu đời nhất, cái tuổi tràn trề sức sống của tuổi trẻ thì nó&#8230;nó chỉ mong muốn một điều đơn giản là bố nó không cờ bạc nữa để gia đình nó lại hạnh phúc như xưa mà sao nó thấy khó vậy. Mẹ nó cũng khóc rất nhiều sau những lần cãi nhau rồi trở nên hay cáu gắt vô cớ. Nó thương mẹ nhiều lắm nhưng cũng chỉ biết lau đi những giọt nước mắt, không để cho mẹ nó biết nó đang khóc. Ra đường, nó nghe thấy rất nhiều lời bàn tán về bố nó ở sau lưng. Nó rất muốn quay lại mắng cho những người đó một trận, nói với họ rằng bố nó không phải người như thế. Nhưng nó chỉ biết khóc, không ai quan tâm rằng nó sẽ như thế nào. Dường như bố mẹ nó nghĩ rằng nó sẽ không suy nghĩ gì. Tại sao không chứ? Nó cũng là con người mà. Làm gì có đứa con nào lại không cảm thấy đau lòng khi chứng kiến bố mẹ cãi nhau. Nó đã lớn và cũng có những cảm xúc của riêng mình, tuy không sâu sắc nhưng chính vì thế mà tạo nên những suy nghĩ tiêu cực trong nó.</p>
<p>Lúc này, nó đã ngừng khóc, nó cảm thấy đôi mắt trở nên đau quá. Nó quay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ngôi sao lấp lánh như đang gọi mời nó. Nó đã từng nghĩ sẽ trở thành một ngôi sao trên bầu trời rộng lớn kia nhưng dường như luôn có điều gì đó níu giữ nó ở lại. Nó biết rằng, bố nó với đồng lương ít ỏi, nhiều khi không đủ lo cho gia đình. Trong lúc nản chí, bố nó đã lao vào con đường mà nhiều người nghĩ sẽ phải tránh xa với mong muốn sẽ gặp may mắn, sẽ có tiền cho nó đi học thêm, mua quần áo để được bằng bạn bè. Nhưng làm gì có ai có thể giàu lên nhờ cờ bạc đâu. Bố nó ban đầu cũng thắng kha khá nhưng về sau thì thua rất nhiều, đến nỗi tiền lương cả tháng cũng theo hết những quân bào đỏ đen. Bố nó đâu biết rằng nó đâu cần những thứ xa xỉ kia, nó sẵn sàng ở nhà tự học mà. Nó chỉ cần gia đình nó được hạnh phúc, không còn những lời nói cay đắng, không còn những giọt nước mắt làm ngập sâu tình cảm gia đình.</p>
<p>Và giờ nó đã quyết định, nó sẽ ngồi nói chuyện với bố một cách thẳng thắn, nó sẽ đề nghị việc nghỉ ở lớp học thêm và làm việc sau giờ học. Nó có thể sống vui vẻ trong một gia đình nghèo khó nhưng hạnh phúc chứ không thể sống trong địa ngục của đồng tiền, nơi chỉ có những trận cãi vã, những giọt nước mắt của nó và những người nó yêu thương. Nó chắc chắn rằng bố nó cũng không muốn cuộc sống như hiện nay, ông rất thương nó và sẽ làm tất cả để nó được hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: right;">Gửi từ Never say die</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/con-muon-mot-gia-dinh-ngheo-kho-nhung-hanh-phuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thư gửi mẹ!</title>
		<link>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/gia-dinh/thu-gui-me-2/</link>
		<comments>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/gia-dinh/thu-gui-me-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 12 May 2013 21:37:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tâm vô minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gia Đình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://muatocroi.com/?p=4589</guid>
		<description><![CDATA[Gửi Mẹ kính yêu của con từ phương trời xa với bạch dương trắng, lá phong vàng! Mẹ kính yêu, con viết thư này cho Mẹ đã từ lâu, mỗi ngày vài dòng, chỉ tại mỗi khi viết đến chữ Mẹ là như có hơi nước che mờ cặp kính nên con đành phải dừng [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi Mẹ kính yêu của con từ phương trời xa với bạch dương trắng, lá phong vàng!</p>
<p>Mẹ kính yêu, con viết thư này cho Mẹ đã từ lâu, mỗi ngày vài dòng, chỉ tại mỗi khi viết đến chữ Mẹ là như có hơi nước che mờ cặp kính nên con đành phải dừng bút, dụi mắt thở dài.</p>
<p>Mẹ à, thật lòng cho đến bây giờ con vẫn rất buồn vì Mẹ và luôn canh cánh trong lòng một câu hỏi “vì sao Mẹ bỏ con mà ra đi?”, “tại sao Mẹ lại thất hứa với con, Mẹ đã hứa sẽ ra sân bay đón con khi con tốt nghiệp về nước, Mẹ sẽ mặc áo dài đỏ, làm tóc xoăn, Mẹ quên rồi sao?”</p>
<p>Hơn một ngày ngồi máy bay về với Mẹ, vậy mà về tới nhà con đã không tin nổi vào mắt mình, Mẹ chỉ nằm đó thở ôxi nhìn con khóc. Tại sao lại thế ạ? Rồi đau đớn và quặn thắt ở tim khi con phải cùng mọi người họp bàn lo việc xấu nhất có thể xảy ra với Mẹ, tai con ù đi, nước mắt chảy ngược…</p>
<p>Những ngày sau đó, con mới thấm hiểu được câu ca dao “Cơm Mẹ thì ngon, cơm con thì đắng”. Mẹ cho con ăn, Mẹ cười con cười; Con cho Mẹ ăn, con khóc Mẹ khóc. Những hôm sức khỏe Mẹ tiến bộ hơn, Mẹ ăn thêm được thìa cháo. Con mừng khôn siết, ước nguyện Mẹ thêm được bốn, năm năm nữa. Rồi con biết điều đó là không thể, con tự thầm ước một năm, rồi ba, rồi hai tháng … Vậy sao cũng thật khó khăn, con đếm từng ngày và con ước một cái Tết, một cái Tết mà con hằng mơ ước từ bấy lâu nay, một cái Tết sum vầy. Những lúc đút cho Mẹ ăn, Mẹ và con đã cùng nhau lên kế hoạch cho Tết, nào là mua cúc vàng, mua hoa quả làm mâm ngũ quả, mua lạt, mua gạo, mua đỗ,.. gói bánh chưng. Tết năm nay Mẹ sẽ không đi chợ nữa, gia đình mình sẽ làm cơm cúng đêm ba mươi thật sớm để cùng ngồi trước màn hình tivi xem Táo quân chứ không tất bật đến tận thời khắc giao thừa như mọi năm.</p>
<p>Nhưng tất cả chỉ là hư vô … trước tết 2 tuần, chỉ hai tuần nữa thôi Mẹ à, vậy mà Mẹ đã rời bỏ Bố, rời bỏ chúng con về với cửa Phật hiền bi, để rồi từ đây khi mỗi độ xuân về gia đình ta không còn vẹn nguyên nữa …<br />
Qua Tết, cái Tết con trở về sau sáu năm du học, trở về bên Mẹ, bên gia đình, bên cánh đồng quê xưa, bên nghĩa tình xóm làng nhưng lại là cái Tết chát mặn, con lại ra đi, đi để tiếp tục thực hiện những điều Mẹ mong mỏi ở con.</p>
<p>Mỗi buổi chiều ở nơi xứ người xa xôi, con tìm đến khoảng lặng để nuông chiều những suy nghĩ vô bờ của mình, nhịp bước dạo bộ, khẽ đếm … tất cả sẽ qua đi, phải không Mẹ?</p>
<p>Mỗi khi những kỉ niệm ít ỏi ùa về, Mẹ quay về, gia đình ta ùa về trong con, khiến lòng con nhức nhối. Nhiều lúc con cảm thấy sợ hãi, cảm giác như không còn ai ở bên con nữa nhưng con lại phải tỏ ra mạnh mẽ. Con phải làm sao đây?</p>
<p>Có người bạn nói với con rằng “cậu làm được rất nhiều việc, lại sống tốt với mọi người, sống chan hòa, không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Cậu hết lòng với mọi người nên được nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể”. Mẹ à, con đã sống vì mọi người, nhưng trong mọi người lại thiếu người quan trọng nhất … Con đã từng nghĩ khi nào học xong, kiếm được tiền là lúc có thể báo hiếu Bố Mẹ. Vậy mà đúng lúc con thực hiện được điều đó thì Mẹ lại bỏ con mà ra đi. Con hận bản thân mình, con đã sai, hai mươi năm năm khôn lớn nhưng khoảng thời gian bên Mẹ có là bao nhiêu. Mẹ điện bảo nhớ con, con dặn lòng động viên Mẹ gắng chờ con học xong … Mẹ ơi, con vẫn chưa học xong.</p>
<p>Giá như, …<br />
Giá như, con kịp ôm Mẹ lần cuối, con sẽ hét to lên rằng “Con yêu Mẹ”<br />
Giá như, con chịu khó đi làm sớm hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, Mẹ đã không phải đi chợ, không bị bệnh.<br />
Giá như, con không đi học xa, không chọn con đường chông gai, con đã có được nhiều yêu thương, được về thăm và quan tâm Bố Mẹ nhiều hơn.<br />
Giá như, …<br />
Và con biết cuộc sống sẽ không bao giờ có từ “giá như” …</p>
<p>Con bên này rủ bạn về phòng cùng vui vẻ, làm xả lảng mấy chai vodka, mấy chai bia, ăn thịt nướng, bàn tán chuyện đời, chuyện kỹ thuật số, chuyện Nga, chuyện Mỹ, đủ thứ chuyện nhậu mãi không hết.<br />
Mẹ ở nhà, sáng sớm đi chợ với chiếc xe đạp cũ kĩ, phủ sơn màu thời gian, trở về lúc giữa trưa và lần nào mồ hôi cũng rịn ướt lưng. Hôm nào bán chưa hết Mẹ lại phải đi chợ chiều không thì ra đồng làm cỏ cho lúa. Câu chuyện của Mẹ là chuyện trồng rau, trồng lúa, chăm ngan, chăm gà để gà kịp lớn, rau kịp xanh chờ ngày các con về nghỉ hè.</p>
<p>Nhiều hôm ở bên này con đi chơi tới khuya, đi xem phim, đi bar đến ba bốn giờ sáng.<br />
Mẹ ở nhà trằn trọc lo con học khuya không giữ gìn sức khỏe, trời lạnh không mặc ấm.<br />
Con nghiền đồ điện tử, cứ băn khoăn mãi chuyện mua điện thoại này hay điện thoại kia, nâng cấp máy tính lên i5 hay i7.<br />
Mẹ ở nhà vẫn chèo, vẫn cải lương bằng cái tivi cũ, thỉnh thoảng xèo xèo tiếng bóng hình kêu.</p>
<p>Con học Mathcad, Corel, … có thể tính được những phép tính khó nhất vậy mà con chẳng thể nào tính đúng được tình thương của Mẹ.</p>
<p>Mẹ chả cần vi tính nhưng vẫn tính được các con cần gì, tính tình từng con ra sao, vẫn luôn biết vào đông con sẽ lười quàng khăn đội mũ, để rồi Mẹ lại gọi điện sang nhắc nhở.</p>
<p>Mẹ suốt đời vụn vặn, kiệm lời mà dạy con những bài học lớn lao.</p>
<p>Chiều nay, dạo bước trên đường con thèm lắm được mua một món quà tặng Mẹ. Nào là hình phụ nữ Việt Nam mặc áo dài con tặng Mẹ ngày 8-3, nào là cái kẹp tóc làm từ vỏ ốc con mua ở Đồ Sơn tặng Mẹ, nào là khăn lụa khi con đi Vạn Phúc – Hà Đông, nào là cái dây chuyền Liên Xô,… Con lặng thinh, lướt nhanh qua các gian hàng, dừng chân trước cửa hàng hoa, chọn mấy bông cúc vàng, mấy bông ly dâng lên bàn thờ Mẹ. Quà con tặng Mẹ chỉ có thế …</p>
<p>Trên trời cao, triệu triệu vì sao lấp lánh và con biết, ở nơi đó ánh mắt Mẹ đang dõi bước theo chúng con&#8230;</p>
<p>Mẹ à, đã 100 ngày trôi qua, nhưng nỗi đau, nỗi nhớ Mẹ vẫn còn da diết, nó cứ âm ỉ và bùng cháy dữ dội. Nhớ về Mẹ, nhớ đến những hình ảnh đã in sâu trong tâm trí, con có thêm sức mạnh để tiến bước. Trong cuộc hành trình này, con sẽ không bao giờ đơn độc phải không Mẹ? Ngày hôm nay, ngày thứ 100 Mẹ rời xa con mãi mãi, quỳ trước di ảnh Mẹ, con hứa sẽ thay Mẹ chăm lo cho Bố, sẽ sống thật tốt để không phụ lòng mong mỏi và niềm tin của Mẹ, của Bố.</p>
<p>Con yêu Mẹ!</p>
<p>Hecmet, blogradio</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://muatocroi.com/bai-hoc-cuoc-song/gia-dinh/thu-gui-me-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
