-Tao không phải đồ ăn bám trong cái nhà này. Tao làm gì thì kệ tao, không cần mẹ con chúng mày xen vào. Tao cờ bạc thì kệ tao. Tao đã lấy cái gì của nhà này chưa? Tao không cờ bạc thì lấy gì cho chúng mày ăn hả? Đó là nguyên văn một câu nói của bố nó trong một trận cãi nhau với mẹ nó. Một câu nói cũng đủ để cho những người nghe thấy hiểu được hoàn cảnh của cái gia đình ấy. Nó ngồi thui thủi một mình tựa vào thành giường, nhìn chằm chằm vào góc nhà. 1..2…rồi 3….Những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi. Đôi mắt sưng húp, cái mũi […]

Gửi Mẹ kính yêu của con từ phương trời xa với bạch dương trắng, lá phong vàng! Mẹ kính yêu, con viết thư này cho Mẹ đã từ lâu, mỗi ngày vài dòng, chỉ tại mỗi khi viết đến chữ Mẹ là như có hơi nước che mờ cặp kính nên con đành phải dừng bút, dụi mắt thở dài. Mẹ à, thật lòng cho đến bây giờ con vẫn rất buồn vì Mẹ và luôn canh cánh trong lòng một câu hỏi “vì sao Mẹ bỏ con mà ra đi?”, “tại sao Mẹ lại thất hứa với con, Mẹ đã hứa sẽ ra sân bay đón con khi con tốt nghiệp về nước, Mẹ sẽ mặc áo dài đỏ, […]

Trước ngày con rời nhà lên thành phố trọ học mẹ đã mất ngủ , lo nghĩ trắng đêm. Mẹ nói : “Mẹ còn lo, suy nghĩ nhiều hơn khoảng thời gian sinh con ra mà thiếu tháng vì khi đó con còn trong vòng tay của mẹ”. Giờ đây, nơi hoàn toàn xa lạ, con phải tự lập gần như tất cả… Mẹ ở cùng con mấy ngày sắm đồ và nhập học với con, mẹ lại trở về, không thể nán lại lâu hơn vì mẹ còn em nhỏ còn bộn bề những công việc ở nhà. Những ngày ấy ngắn ngủi mà trong đôi mắt mẹ luôn chỉ nghĩ đến nơi ăn chỗ ngủ, học hành của […]

Có những chuyến trở về, để mà đi mãi mãi… Không còn ai nói với tôi về Đen, con mèo có cái tên cũng là màu lông của nó ấy, đã vĩnh viễn bỏ đi từ cái đêm mưa cuối hạ dạo đó… Lần trở về này của tôi như một điều tất yếu. Như cún con đói lòng lần đến buồng vú mọng căng hay như én nhỏ tìm về với nắng xuân ấm áp. Bao nhiêu năm rồi! Bụi bặm Hà Nội nhuộm sạm da tôi, và đôi mắt veo trong giờ đã hoen nâu màu khói! Nhưng tôi vẫn thấy Đen của ngày xưa! Sự thực: không hiểu vì sao lần trở lại này tôi đã âm […]

Thời gian trôi đi nhanh quá. Mới hôm nào chúng ta còn thơ bé hồn nhiên vui đùa bên nhau, vậy mà giờ em đã 18 rồi đấy. Hôm nay sinh nhật lần thứ 18 của em, chị ngồi xem lại những tấm ảnh cũ. Chị ngỡ ngàng khi em lớn lên nhanh quá, bởi trong tâm thức của chị em vẫn là em trai bé bỏng như ngày nào, như những ngày chúng ta còn bé. Hồi bé chị ốm yếu nên chưa một lần cõng nổi em trên lưng. Ngày ấy có chị Thuân hay cõng em đi chơi, vì vậy em coi Thuân như chị gái. Đối với chị cũng vậy, Thuân như một người bạn thân […]

Thiên hạ thường gọi tôi là “thằng khờ”. Nhất là đám con nít trong xóm, cứ hễ khi nào tôi ra đường một mình chúng cũng đều xúm vào trêu ghẹo, nhẫn đến có đứa quá khích động liệng cả đá vào tôi nữa : “Ô kìa, ra mà coi thằng khờ tụi bay ơi!!” Những lúc bị chúng bắt nạt, đánh như thế, tôi thường khóc rống lên, ôm đầu chạy tuốt về nhà: “Mẹ ơiiiii….. Mẹ ơiiiiii….. Chúng đánh con đau  quá….Hu…hu…hu…”. Lần nào cũng vậy, mẹ đều xót xa, ôm tôi thật lâu trong lòng cho đến khi tôi cảm thấy ấm áp, an lạc: “Mẹ đã dặn con bao lần mà con vẫn không nhớ. Chớ […]

Trang 2/272 : 1 2 3 4 5 6 7 272