Đêm tháng Hai lạnh. Tôi đứng bên cửa sổ trong căn phòng ấm áp, nhìn mọi người đi lại như những đốm nhỏ trên các con phố, cảm thấy tiếc cho họ. Tại sao họ không trở về nhà? Họ định đi lang thang suốt đêm như vậy sao? Một cô y tá thở dài: “Làm thêm giờ vào ngày Valentine! Thật không công bằng”. – “Cô vẫn còn may mắn” – Cô y tá khác lên tiếng – “Có người còn không có ai đợi về nhà…”. – “Cô đang muốn nói đến bác sĩ Tâm sao?” Tôi giật mình khi nghe thấy tên mình. – “Cô có nhớ cô ấy đã mất hết lý trí như thế nào ngày này năm ngoái không?”. – “Tất nhiên là có chứ” – Một y tá thốt lên giọng run run. “Tôi chưa bao giờ thấy bác sĩ Tâm như vậy. [...]
Mặt trời trong mây
Nàng chớp mắt nhìn Aki lần cuối. Trong một tích tắc, Aki như đang đứng giữa rừng bạch quả vàng nắng chờ đợi nàng. Những mảnh nắng rơi rụng trên vai Aki, nhuộm vàng cả sân ga, ấm áp, dịu nhẹ… Nàng từ từ bước xuống cầu thang. Bóng tối làm cho mắt nàng se lại, thoáng chốc không nhìn rõ vật gì. Đôi chân nàng mò mẫm bước đi và đôi tay nàng vẫn nâng niu chiếc máy ảnh, một chiếc máy cơ đã cũ. Nó không phải của nàng. Trời chưa sáng rõ, trên bầu trời mới chỉ loáng thoáng vài vạt mây tím nhạt. Phố còn thưa người và bờ cây đinh lăng vẫn còn ướt đẫm sương đêm. Nàng chầm chậm khóa cửa và bước ra ngoài, lẫn vào giữa mùi không khí ẩm và đầy hơi lạnh. Nàng muốn chụp được cảnh mặt trời mọc, [...]
Mối tình đầu
Buổi tối lũ con gái như những con gà mái tơ nhốt chung một chuồng tự dưng khó khé tra hỏi nhau về mối tình đầu. Ừm. Yêu từ bao giờ, cầm tay lần đầu ở đâu? Hôn người đầu tiên là ai, có thích không, bao lâu thì tan vỡ? Dư âm, đại loại là những chuyện vô cùng “dở hơi không biết bơi”. Hương cười phe phé kể yêu chú hàng xóm từ năm lớp mười. Chú hay sang nhà xin mẹ mắm tôm để ăn cà. Nhà có bà con ở vùng biển nên hay biếu cả can mắm tôm đặc sản. Mẹ Hương thơm thảo hôm nào cũng cho, chú hôm nào cũng sang xin, Hương nhìn thấy chú thành quen, bữa cơm nào không thấy cái bát chìa vào là nuốt cơm không trôi. Hẹn hò đi chơi mấy buổi. Mà đi thì trốn xuôi, [...]
Dreamlove
1. Đó gần như là lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác đó. Cái cảm giác dường như mọi dây thần kinh của mình bỗng ngưng đọng trong ít phút, hoặc không ngoa, nó cũng tương tự với kiểu tôi đang tận hưởng một ngày tốt lành thì tự dưng có ai đó đánh một phát sau gáy làm cho choáng váng. Khác chăng là sự choáng váng đó lan tỏa một cách ngọt ngào trong từng cơ non .. 5s chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong vòng quay 24h, nhưng nó sẽ dài tương đương một thế kỉ, hoặc thậm chí hơn, nếu bạn chơi trò “đọ mắt” với một anh chàng… (Nói thế nào nhỉ?), À…tạm gọi là rất ổn nhé.. Nói chính xác thì chính tôi là người bị thôi miên, còn anh ta mới chính là người khơi mào trò “đọ mắt” trong [...]
Có những ngày lạnh
1.Sài Gòn những ngày đầu tháng mười hai lạnh buốt. Bầu trời khoác thêm chiếc áo xám nặng nề giăng đầy phố càng làm quãng thở dài cố nén chặt thêm dằng dặc. Những toà nhà cao ngất sáng lấp lánh đèn bất kể ngày đêm vẫn lừng lững tựa mùa chưa về. Tôi chậm rãi thả từng bước giữa cái náo nhiệt của những câu chuyện xa lạ vang lên bên tai, giữa sắc đỏ nóng rẫy mùa Giáng Sinh, giữa những ngón tay lồng vào nhau, giữa những cái ôm ấm áp, giữa những nụ hôn ngọt ngào… thấy lòng chênh chao như thanh âm lạo xạo của lớp lá khô nằm nghiêng trên mặt đường. Tối qua, tôi gặp em… Và đêm, tôi mất ngủ… Em hai mươi. Đôi mắt mỏng dài, buồn mênh mang. Em yêu sắc tím sầu hoang hoải. Em hay đọc, hay viết [...]













