Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé! Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng [...]
Yêu một cô nhóc
Nếu một ngày em biến mất, anh không được tìm em… Vì em là gió, đừng cố đuổi theo một cơn gió làm gì. Tình cờ Nhóc kém tôi hai tuổi. Cứng đầu. Ngốc nghếch. Và chẳng bao giờ thấy ưu tư. Nhóc thích làm con trai. Ấy là cứ thích thế chứ nói gì thì nói, nhóc vẫn là con gái. Tôi thích gọi nhóc là nhóc, mặc dù nhóc cao gần bằng tôi (chiều cao của tôi là 1m78). Nhóc không xinh, tóc ngắn, rối xù, mắt to, đeo kính dày cộp. Nhìn nhóc, ai cũng nghĩ là nhóc sống ở thế kỉ XIX, vì nhóc tự tạo cho mình một phong cách lạc hậu không chịu nổi. Tôi phục nhất là dù như thế, nhóc vẫn rất tự tin. “Anh đang ngủ đấy à? Dậy đi nào!” – tiếng nhóc léo nhéo trong điện thoại. Tôi mắt [...]
Chia tay
Anh hơn tôi gần hai chục tuổi. Anh bằng lứa với anh cả tôi, có nghĩa tôi bằng tuổi em út anh. Chúng ta sinh ra ở hai miền Nam Bắc khác nhau. Lớn lên trong những hoàn cảnh gần như trái ngược nhau, mà không hiểu đưa đẩy sao lại cùng bạn với nhau trong một nhóm. Các anh thường nói nhất định kiếp trước chúng ta đã có duyên gặp nhau rồi nên kiếp này mới cùng ngồi với nhau ở đây. Thôi cứ cho như vậy đi. Nhưng nếu có thì cái duyên đó cũng lỏng lẻo lắm. Kể từ ngày gặp anh quen anh đến nay đã gần ba năm nhưng nay tôi mới đến nhà anh lần đầu tiên. Còn anh cũng chỉ đến nhà tôi có một lần, lại đến vào lúc tôi không có nhà. Hôm đó chị Nguyện trong nhóm chúng ta [...]
Thế là chiều vừa rơi
Quán vắng. Cô ngồi đối diện, nhìn anh đang nói chuyện điện thoại. Nói chuyện điện thoại mà ép sát tai có nghĩa là anh không muốn ai nghe bất cứ âm thanh nào của người gọi. Ừ, thì thôi. Cô xoay người nhìn thơ thẩn mấy bụi kim phát tài xanh mướt đặt quanh đó. Khoảng không quán một bên bị bít bùng bởi bờ tường của một quán karaoke, một bên là vòm lá của cây mận, một phía nhìn ra thấy những mái nhà ngói đỏ, và thấy con hẻm vắng bên dưới. Trên khoảng sân thượng này, chủ quán bày hai khu riêng biệt, một trong nhà vòm và một khoảng không với mấy dây trầu bà đang phủ xanh. Cạnh cây cột thứ hai có hai người khách. Anh con trai để tóc hai mái (một mốt đã lỗi thời), cô con gái tóc dài [...]
Chưa từng quên…
Trong mắt Trung, Linh là một người khô khan, có xu hướng bị ” lãnh cảm ”. Trung mở miệng là độc địa nói Linh như vậy.Thoạt đầu , Linh còn cãi lại, nhưng rồi cô chẳng muốn đôi co.Bởi vì càng ra sức phản đối câu nói đó, thì Trung càng mạnh miệng hơn. Là đồng nghiệp trong cty nhưng Trung _ Linh khắc nhau như chó với mèo. Có lẽ , cuộc sống riêng tư của cô không mấy tốt đẹp, phần nào ảnh hưởng đến bản thân. Dù vẫn cố tỏ ra tươi tắn, vẫn có lúc bực bội bất thường, dù chuyện nhỏ cũng làm cô suy nghĩ…Linh trầm hẳn, Trung cũng bớt chọc phá. Chẳng phải Trung là người hiểu biết, hay là người hay chuyện, luôn tìm cách tìm hiểu đời sống riêng của Linh…. Xong việc ở cty, Linh về nhà vào phòng [...]









