1. Người con gái của trái tim tôi Tiểu Thiên Thiên: “Hai con trâu qua cầu làm gãy cầu, hic hic.” – Just now via Mobile Web. Nhìn màn hình laptop, tôi bật cười khẽ, rút điện thoại rồi nhắn tin đến một dãy số quen thuộc: “Tiểu thư của anh có bị muộn giờ bay không?”. Rất nhanh sau đó, điện thoại lại rung lên khe khẽ vì có tin nhắn trả lời: “Có, khi em đến sân bay thì máy bay đã vi vu trên bầu trời xanh tít tắt rồi. Rất may có một anh phi công trẻ, đóng mở ngoặc đẹp trai đã nhường chỗ cho em. Haha!” Tôi khẽ nhíu mày, ấn nhanh mấy chữ rồi […]

Mẫn Chi không khóc. Mọi người chưa thấy cô rơi giọt nước mắt nào kể từ ngày biết tin Tường Duy có bạn gái mới. Chị ấy từng là hàng xóm. Bạn. Bạn thân. Bạn thanh mai trúc mã của anh. Hết lớp 11, cả gia đình chị ấy ra nước ngoài sinh sống. Những tưởng rằng cái duyên của hai người đã hết. Vậy mà sau bốn năm không gặp, bốn năm, họ lại tìm thấy nhau giữa nơi đất khách quê người. Và họ yêu nhau. Thật lạ. Trước giờ Mẫn Chi rất ít khi tin chuyện “tình cũ không rủ cũng tới”. Cô nghĩ nếu đã yêu người mới thật lòng, thì sẽ chẳng ai làm thay […]

Hình ảnh cô cùng tiếng đàn ùa về, quẩn quanh trong tâm trí anh. Mãi một lúc lâu sau, anh mới chợp mắt được. Giấc ngủ không tròn bởi bộn bề trong anh là những câu hỏi cần lời đáp về cô. Sáng hôm đó, tỉnh giấc, điện thoại có tin nhắn, là của cô. Anh vui mừng, vội vàng đọc: - Em khỏe rồi, đã có thể đi làm, anh đừng lo lắng nữa. Người anh như trút được gánh nặng, nhẹ nhõm hẳn. Anh nhắn lại cho cô: - Em không sao là tốt rồi. Ngày mới vui vẻ em nhé. Chiều nay mình gặp nhau ở nhạc viện. Dự án xây dựng nhà hát ở nhạc viện là do […]

Một tối mùa đông. Những ngày cuối của tháng 12. Cái rét tái tê, len lỏi khắp chốn. Mưa. Lại một đêm mưa. Không vồn vã như giông hè. Cứ rả rích, rả rích, từng hạt nặng trĩu. Gió và mưa kéo cho cả khu phố một cái màu ảm đảm khó ưa. Một không gian tĩnh đến nghẹt thở. Xung quanh nhiều nhà đã tắt đèn. Ít ai để ý đến chiếc Porsche đã đậu ở đó từ khá lâu ngay phía trái của biệt thự Linh Lan. Trong xe, thoang thoảng mùi hương Givenchy Pour Home. Anh ngồi đó. Lặng yên. Cùng với anh, là cây violin Secret màu mận đỏ. Dường như bất cứ lúc nào, trừ những lúc làm việc ra, nó cũng bên cạnh anh, […]

Một phút lặng thinh. Tôi nghẹn lời, không nói được gì. Bỗng dưng mắt tôi ươn ướt. Tôi nắm chặt tay Duy, thì thầm: - Có. “Tên đáng ghét” gục đầu xuống đôi tay đang nắm lấy tay tôi, nói: - Hải Thanh, anh nhớ em nhiều lắm, nhớ điên lên được. Bị nhốt ở nhà, anh buồn lắm. Hải Thanh, em khóc đấy à? - Em vừa mơ… thấy anh đấy. - Mơ gì? - Mơ… em là công chúa, còn anh là hoàng tử. - Thật à? – Duy nhoẻn miệng cười. - Trong mơ, em đã nói… em yêu anh rồi. - Thế còn ngoài đời thật thì sao? - Em… không biết. Em thích anh, nhưng […]

Đã lâu không thấy tên đáng ghét với bộ quần áo hip hop rộng thùng thình, kể từ khi hắn nói thích tôi. Có thể tên đó thấy ngại, muốn trốn tránh để tôi nghĩ đó chỉ là trò đùa. Mà dù thế nào, hắn cũng phải giải thích rõ chứ. Mấy hôm nay, tối nào tôi cũng đưa mắt hướng về phía tháp đồng hồ, nhưng không thấy ai hết. Có vẻ gì đó như là nhớ nhung, sự trống vắng dần dần hiện lên trong tâm trí, nhưng tôi không biết giải thích thế nào nữa. Đêm đêm nằm mơ, tôi hay mơ về tên nhóc đó, nhưng tôi không biết, liệu tôi có thích hắn ta thật […]

Trang 72/272 : 1 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 272