Cái gì? Anh thấy nó á? Sao thế được nhỉ? Dáo dác nhìn quanh, ngó nghiêng, đưa mắt hết tầm nhìn để kiếm xem anh ở chỗ nào mà lại thấy nó. Quang cảnh xung quanh nó vẫn không thay đổi. Ờ! Tin nhắn mà Quỳnh Anh nhận được, với nó thì chẳng khác nào quả bom B52 dội trúng thần kinh trung ương, nhưng có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu. Mọi người vẫn chạy bộ, vẫn chơi bóng rổ trên sân… không có vẻ như là có người đang nhìn nó – với khuôn mặt đang không thể ngơ ngác hơn. Không chạy nữa, Quỳnh Anh quyết định đi chậm lại, cố gắng ghi lại […]
“Cái tay cái tay cái tay…Bắt lấy cái tay. Túm lấy cái chân vớ được cái đầu Cái đầu rất to…” Chuông điện thoại của Quỳnh Anh vang lên, phá tan giấc ngủ ban chiều tĩnh lặng của 3 đứa. Hé mắt nhìn tên người gọi, nó tá hỏa lấy tay bịt cái loa điện thoại đang kêu inh ỏi, định chờ cho hết chuông, ngụy trang một cuộc gọi nhỡ. Nhưng con bạn cùng phòng khó tính càu nhàu: “Mày nghe đi, đau đầu quá, tay với chả chân”. Nó thở dài bấm nút: - Alô – giọng rất ngái ngủ (em đang ngủ đấy!) - Ồ! Em chưa dậy à? - Vâng ạ. (- thế anh để em […]
Quyết định vội vàng của tôi khiến tôi bây giờ đang trên máy bay chuyến 0h bay đến Sing. Có lẽ ngày mai, sự biến mất không dấu vết của tôi cũng chưa ai trong số những người xung quanh tôi hay biết, đến ngày kia, ngày kìa chắc cũng thế, mà nếu biết thì sao chứ? Liệu họ có thật sẽ buồn, nhớ, khóc hay các “mỹ từ” đại loại như vậy với tôi không khi tôi chưa từng có “triệu chứng” này đối với họ? Liệu trên facebook mấy ngày sau nữa mới nhốn nháo vì không biết Linh Cua giờ đang ở đâu mà chẳng thấy nhảy vào tám làm cho các status nhạt của họ thêm […]
Gửi BFF của tớ, Tớ và cậu quen nhau được 7 năm rồi nhỉ? Học với nhau đuợc 5 năm và 2 năm còn lại là qua chiếc phone cậu nhỉ? Nhưng hình như hôm nay tớ mới nhận ra rằng tất cả những kỉ niệm của một thời học trò của tớ đều có cậu ở đó đấy. Cậu là người hiểu tớ nhất, quan tâm tớ nhiều nhất. Cậu là chủ đề đầu tiên mà tớ nghĩ đến trong mỗi lần viết văn tự do hay chủ đề trường lớp bạn bè. Cậu là lý do chính để tớ phải dọn hộp tin nhắn 3 ngày 1 lần! Cậu là dấu hỏi chấm to đùng trong đầu bọn […]
Tặng Phúc Tâm- em trai bản lĩnh của tôi! Cuộc sống của một đứa con trai, cựa quậy trong cảnh chia li… Nước mắt của một thằng con trai, đầm đìa trên từng mảnh chắp vá… Nó mệt, và giấu kín. Nó đau, và im lặng. Găm mình qua nét chữ run rẩy, lững lờ trôi dạt theo những bức thư không rõ tựa đề… Bức thư thứ nhất – Gửi mẹ! Sẽ bắt đầu bằng gì đây. Con sẽ gọi mẹ giống như nhiều người vẫn làm nhé, mẹ […]
Tặng Legna, Em và muộn sầu giấu kín Ngày Khánh rời xa em, em những tưởng mình sẽ không thể đứng dậy mà bước tiếp. Cơn đau xé lòng xâm chiếm lấy em hằng đêm như những vết dao cắt vào da thịt. Đau đớn đến nghẹn lời. Chưa bao giờ em có thể nghĩ rằng Khánh có thể phản bội em một cách cay đắng như vậy. Những lời yêu thương ngọt ngào ngày nào thoảng qua như cơn gió, chực mang lạnh lẽo bủa vây lấy cuộc đời em. Bốn năm, không quá dài, nhưng cũng không hề ngắn cho một mối tình đầy trong trẻo, với bao kỉ niệm đẹp như những giấc mơ. Em đã ngập […]


Đang tải...