Mùa xoan bỏ lại

Em đứng trên đê
nhìn theo chị
chị vẫn hồn nhiên chả biết gì…

Ừ thôi ,
em mãi là cậu bé
giữ lại
riêng mình… trái tim si.

Ngày chị theo chồng
lên phố xa
bỏ em, bỏ lại
nắng tháng ba

Nghe gót nàng Bân đang dợm bước
Em đứng trông theo
… khóc bên nhà

Cái tuổi mười lăm chị biết không
Si mê…
theo chị buổi ra đồng
ngơ ngẩn
ngực đồi vương vít gió
Lưng ong, tha thướt
… chị chưa chồng.

— Nguyễn Đăng Sơn