Ngày chị sang sông

Ta yêu Chị — một nét buồn con gái
Đến mười năm như thế có phải dài
Chút tình riêng ai gửi lại cho ai
Ngày sang bến… Chị nhìn ta rồi khóc

Trời tháng sáu
Chẳng bao giờ buồn vậy
Buổi ấy mưa… đưa tiễn chị theo chồng
Bờ cỏ lau xao xác một dòng sông
Ta trên bến nhìn theo
Lòng… cuồng sóng

Chị sang sông cây lúa cũng trổ đòng
Xanh mướt lá nhuộm lên thì con gái
Chỉ còn ta — màu tàn phai
ở lại
Bỏ hồn nhiên rơi lạc
phía bên đồi.

— Nguyễn Đăng Sơn